trọng sinh chi tôi lười anh lại đây
Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây chương 1 | Đọc Chương 1 - Chương 1 full - doc truyen Trong Sinh Chi TAi Luoi, Anh Lai DAy chương 1 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
Sau lại có một ngày, Lâm Vãn livestream mà quên tắt. Tuy màn hình tắt nhưng vẫn có thể nghe được âm thanh trong phòng. Cố Tây Trầm về nhà lôi Lâm Vãn vào phòng làm suốt 2 tiếng đồng hồ. Mọi người: Đây thật sự là bằng chứng để bác bỏ tin đồn số 1 trong giới giải
Đọc truyện Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
App Vay Tiền. Editor Seka . . . Từ sau khi Trần Dục Nhiên tám tuổi, phần lớn thời gian đều ở tại ký túc xá của trường học, chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới có thể trở về Trần gia. Sau khi lên đại học, Trần Dục Nhiên bắt đầu dùng thời gian nghỉ đông và nghỉ hè làm công kiếm tiền, số lần về Trần gia liền càng ngày càng ít. Trần Huy công việc bận rộn, chuyện trong nhà đều giao cho vợ là Ninh Thanh Thanh xử lý. Với đứa con cả trầm mặc hướng nội vô năng Trần Dục Nhiên này, chỉ biết là cậu không có thiếu tay gãy chân, có phí sinh hoạt có thể dùng, những thứ khác căn bản không thèm để ý tới. Hơn nữa trong mắt gã luôn luôn cưng chiều cô con gái lớn Trần Ngọc Dung hiểu chuyện chững chạc, hơn nữa Trần Dục Nhiên ở trường lại học chung một lớp với cô ta, cho dù Trần Dục Nhiên gây ra họa, Trần Ngọc Dung đều có thể giải quyết thay cho Trần Dục Nhiên. Đây là kết quả tinh tế của Trần Ngọc Dung, sau hơn một năm. Ninh Thanh Thanh thuận thế làm trò trước mặt Trần Huy, đem nhiệm vụ đưa phí sinh hoạt cho Trần Dục Nhiên giao cho Trần Ngọc Dung, vì thế Trần Huy càng yên tâm. Trần Dục Nhiên trước kia quật cường, cho dù bị Trần Ngọc Dung nắm mạch máu kinh tế, bị cắt xén bị kéo dài, thật sự không rên một tiếng, giống như việc mở miệng xin giúp đỡ từ Trần Huy chính là nhận thua, ngay cả tự tôn cũng sẽ không còn. Kỳ thật cậu thật sự suy nghĩ nhiều quá… Trần Dục Nhiên yên lặng nghĩ. Thế giới này, khóc không nhất định có ăn, nhưng không khóc, vậy khẳng định là không có ăn. Đến khu nhà lớn của Trần gia, xuống xe, đôi song sinh cùng Trần Dục Nhiên mỗi người đi một ngả. Đôi song sinh trực tiếp trở lại trong nhà mình —— Một tòa biệt thự độc lập kiểu châu Âu xa hoa, diện tích rộng lớn. Trần Thụ thì mang theo Trần Dục Nhiên đi về phía biệt thự tòa nhà chính cổ kính cách đó không xa để gặp Trần Dũng, nhận được lời truyền xuống nói không gặp của Trần Dũng, vì thế ông ta mang theo Trần Dục Nhiên trở lại biệt thự. Giống với vẻ ngoài xa hoa của biệt thự, bố trí trong biệt thự đều lấy màu trắng, màu vàng theo phong cách sang trọng của châu Âu. Chiếc đèn chùm tinh xảo phức tạp, chiếc sofa da thật nạm kim cương, sàn nhà là từng viên đá cẩm thạch thiên nhiên cỡ lớn…. Đi đến phòng khách, một quý phu nhân dáng người xinh xắn, vẻ mặt yêu kiều đứng lên, nhẹ giọng nói “Chú Trần, vất vả chú phải đi đón bọn nhỏ về…”. Bà ta chính là Ninh Thanh Thanh. Yếu đuối dịu ngoan, săn sóc tỉ mỉ, rõ ràng đã bốn mươi ba tuổi, nhìn qua lại như chỉ đang ở trong độ tuổi hai mươi, ánh mắt mơ mơ hồ hồ như nai con vô hại, làm người ta hết sức yêu thương. “Đây là phận sự của tôi, phu nhân, xin đừng khách khí.” Trần Thụ cười tủm tỉm nói. Ninh Thanh Thanh mỉm cười thùy mị “Dục Nhiên cũng trở về rồi à. Hôm nay là sinh nhật Dung Dung, mấy đứa chơi vui nha.” Giọng điệu quan tâm thân thiết. Nhìn bộ dáng này của Ninh Thanh Thanh, ai dự đoán được bà ta lại không thể chờ đợi để gặp đứa con trai riêng, ngay cả tiền sinh hoạt cũng động tay động chân? Không, bà ta quả thực không có’ không đợi gặp đứa con riêng, bà ta chỉ là đem chuyện chăm sóc’ đứa con riêng, giao cho đứa con gái luôn bất hòa với đứa con riêng… “Vâng, dì Ninh.” Con mắt trong veo của Trần Dục Nhiên chớp chớp, điềm nhiên trả lời, lại nói, “Em gái mời con tham gia, con đương nhiên sẽ chơi thật vui. Bất quá lễ phục của con để ở ký túc xá trong trường không có mang theo, xin dì Ninh giúp con chuẩn bị một bộ đi.”. Lời này vừa nói ra, Trần Thụ nhìn về phía Trần Dục Nhiên, trên mặt Ninh Thanh Thanh sửng sốt, có chút phản ứng không kịp. Sau khi Trần Dục Nhiên bắt đầu hiểu chuyện, đối với Ninh Thanh Thanh đều là bài xích từ đáy lòng, mỗi lần phải cùng nói chuyện với Ninh Thanh Thanh, cậu đều có thể trốn thì trốn, lui đến một góc, tránh không được thì vẻ mặt miễn cưỡng, hồi lâu mới ấp úng ra một câu. Cậu chưa từng dùng thái độ bình tĩnh như vậy để gọi Ninh Thanh Thanh là dì Ninh’, càng đừng nói tới việc gọi Trần Ngọc Dung luôn gây khó dễ cho cậu là em gái’. Phục hồi lại tinh thần, Ninh Thanh Thanh nhớ tới lời Trần Dục Nhiên nói, trong lòng hiện lên một chút không được tự nhiên. Bà ta đem chuyện đưa phí sinh hoạt cho Trần Dục Nhiên giao cho Trần Ngọc Dung xử lý, chính là chắc chắn Trần Dục Nhiên sẽ không dám phản ứng gì, sẽ không xin giúp đỡ từ người Trần gia. Kỳ thật trong lòng bà ta biết rõ tình trạng cuộc sống của Trần Dục Nhiên. Lễ phục’ trong miệng Trần Dục Nhiên, căn bản không có khả năng tồn tại. Nhưng Trần Dục Nhiên không có nói rõ, ngược lại cho bà ta một cái bậc thang, đây là đang thể hiện mình với bà ta sao?. Ninh Thanh Thanh cẩn thận nhìn sắc mặt Trần Dục Nhiên, tuyệt đối thật không ngờ có một ngày bà ta sẽ bởi vì một câu của Trần Dục Nhiên mà tâm thần không yên. “Dì Ninh, hay là dì muốn cho người tới ký túc xá trường con giúp con mang lễ phục qua đây?” Thấy Ninh Thanh Thanh chậm chạp không đáp, Trần Dục Nhiên khó hiểu hỏi. “Dục Nhiên yên tâm, dì Ninh sẽ giúp con chuẩn bị.” Ninh Thanh Thanh hơi hơi cắn môi, dịu dàng nói. “Dạ.” Trần Dục Nhiên gật đầu, vẻ mặt đương nhiên, dường như đem Ninh Thanh Thanh trở thành người hầu có thể sai khiến. Trong mắt Ninh Thanh Thanh hiện lên chút không vui. “Trần Dục Nhiên!” Trần Ngọc Dung đang đi xuống lầu, vừa vặn thấy một màn như vậy, không khỏi giương giọng gọi tên Trần Dục Nhiên, trong giọng nói hàm chứ cảnh cáo. “Ngọc Dung, gọi anh hai.” Trần Dục Nhiên nhíu mày, “Dì Ninh dạy em như vậy sao? Thân là con gái Trần gia, sao lại không lễ phép như thế?”. Trần Ngọc Dung nghẹn lời, ánh mắt trợn to, vẻ mặt không dám tin. “Anh dám…”. “Dung Dung, gọi anh hai.” Ninh Thanh Thanh đột nhiên cắt ngang lời nói chưa xong của Trần Ngọc Dung. “Mẹ!” Trần Ngọc Dung bất mãn nhìn về phía Ninh Thanh Thanh, liền thấy Ninh Thanh Thanh nhẹ nhàng vứt cho cô ta một ánh mắt ra hiệu. Trần Ngọc Dung cuối cùng chú ý tới Trần Thụ đứng yên một bên, im lặng nhìn một màn trước mắt, không cam lòng mà mím chặt môi. Mấy thủ đoạn nhỏ của cô ta từ dưới nhằm vào Trần Dục Nhiên có thể sẽ không có người để ý, nhưng ông nội Trần Dũng tuyệt không cho phép mâu thuẫn trong nhà bại lộ ra ngoài, ngay cả người ngày càng kín đáo khôn khéo tác phong thương nhân càng ngày càng tăng lên như Trần Huy cũng không được phép. Hơn nữa Ninh Thanh Thanh luôn luôn lấy hình tượng mảnh mai dịu dàng săn sóc, không thể bởi vì Trần Dục Nhiên mà ảnh hưởng đến hình tượng của Ninh Thanh Thanh ở trong cảm nhận của Trần Huy. Trần Thụ là tai mắt của Trần Dũng, bởi vậy cũng không thể ở trước mặt ông ta gây khó xử cho Trần Dục Nhiên… Nhưng muốn Trần Ngọc Dung gọi Trần Dục Nhiên là anh hai’, đó là nằm mơ! Cô ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận!. “Mẹ, con giúp mẹ chuẩn bị lễ phục cho anh ta.” Trần Ngọc Dung khôn khéo nói. “Ừ, ánh mắt của Dung Dung rất tốt, nhất định có thể giúp Dục Nhiên chọn được một bộ quần áo tốt.” Ninh Thanh Thanh yêu thương nói. “Vậy vất vả em rồi.” Trần Dục Nhiên không hề dị nghị. Trong lòng Trần Ngọc Dung không thoải mái, xoay người lên lầu. “Chú Trần, làm chú chê cười. Bọn nhỏ không hiểu chuyện, thích đùa giỡn.” Ninh Thanh Thanh cười nói, “Hôm nay sinh nhật Dung Dung, liền dung túng con bé một ngày làm cô gái được chiều chuộng đi! Yến tiệc tối nay bắt đầu, chú Trần nhất định phải đến sớm một chút.”. Khuôn mặt béo tròn của Trần Thụ cười đến thoải mái “Tiểu thư là cháu gái lão gia yêu thương, cũng không phải là cô gái được chiều chuộng sao? Cám ơn phu nhân, tôi sẽ đến cùng với lão gia.”. Ninh Thanh Thanh yên lòng, tự mình đưa ông ta tới cửa. Quay người lại, bà ta đang suy nghĩ mấy câu đã nói với Trần Dục Nhiên, dò xét nguyên nhân cậu đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng chỉ nhìn thấy bóng dáng thanh thản đi lên lầu của cậu. “Dục Nhiên?” Ninh Thanh Thanh gọi cậu lại. Sao không nói với bà ta một tiếng nào đã đi như thế, đây là lễ phép của đứa trẻ Trần gia sao?. Bà ta đang định mở miệng chất vấn, Trần Dục Nhiên đã muốn xoay người, một tay khoác lên tay vịn cầu thang khảm ngọc thạch quý báu, hơi có lỗi nói “Dì Ninh, con mệt, về phòng nghỉ ngơi trước, khi nào tiệc bắt đầu xin cho con biết.” Kỳ thật Trần Ngọc Dung vẫn luôn nói là tiệc sinh nhật’ chứ không phải dạ tiệc sang trọng. Nhưng Trần Dục Nhiên nghe được lời của Ninh Thanh Thanh, đã hiểu sự khác biệt trong đó. Cậu liền nói như vậy, hai mắt trong veo sáng ngời, sắc mặt lạnh nhạt biếng nhác, dáng người yếu ớt thon gầy, quần áo đơn giản bình thường, lại dấu không được sự bình yên thong dong ở khắp người, lưng không đứng thẳng làm người ta có loại cảm giác thản nhiên khiêm nhường. Trong nháy mắt Ninh Thanh Thanh cảm thấy cậu mới là chủ nhân của tòa biệt thự này, đang từ trên cao thờ ơ nhìn xuống người hầu là bà ta. Sắc mặt Ninh Thanh Thanh không khỏi hơi đổi. “Dì Ninh?” Trần Dục Nhiên nghi hoặc lại gọi một câu. Ninh Thanh Thanh miễn cưỡng mỉm cười “Nếu Dục Nhiên mệt, liền nghỉ ngơi đàng hoàng một lát đi…”. “Tiệc tối bắt đầu thì cho con biết, con sẽ không quên.” Trần Dục Nhiên lặp lại một lần, sau đó cất bước nhàn nhã mà tiếp tục lên lầu… Trần Ngọc Dung nghẹn một hơi lên lầu, đi thẳng về phía phòng của đôi anh em song sinh Trần Cảnh Nhiên và Trần Phách Nhiên. Tình cảm của Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Phách Nhiên từ thuở nhỏ đã cực kỳ tốt, căn bản là không rời nhau. Ở Trần gia, bọn họ đều dùng chung một căn phòng. Trần Ngọc Dung không có gõ cửa, cạch’ một tiếng mở cửa phòng ra, sắc mặt không tốt đi vào. Trong phòng, Trần Cảnh Nhiên ngồi ở trên ghế sofa đọc một quyển sách nguyên văn bằng tiếng Đức, Trần Phách Nhiên đang dùng máy tính chơi game. Hai người cùng nhìn về phía Trần Ngọc Dung, trên mặt hiện lên một ít không vui vì bị làm phiền. Trần Ngọc Dung không có chú ý tới. Cô ta tinh tế cắn răng “Trần Dục Nhiên!” Sau đó từ nhiên đem chuyện vừa xảy ra ồ ồ nói lại một lần. Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Phách Nhiên ăn ý liếc nhau. Bọn họ từ tiểu học đã bắt đầu vào học trong học viện Minh Hoàng. Học viện Minh Hoàng có một khu nhà ký túc xá trường học, chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới nghỉ. Bọn họ được ông nội Trần Dũng coi trọng, cho dù về nhà, đều là ở bên chỗ Trần Dũng, chỉ thỉnh thoảng mới quay về nhà cha mẹ ruột. Nhiều năm qua, bọn họ cùng cha mẹ chị gái chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Khi còn bé bọn họ tuy nhỏ, nhưng vô cùng thông minh, hiểu chuyện rất sớm. Người chị ruột Trần Ngọc Dung này đã từng có một khoảng thời gian hết sức không thích bọn họ, luôn dùng một loại ánh mắt ngạc nhiên nghi ngờ giống như bọn họ không nên tồn tại mà lặng lẽ nhìn bọn họ. Đó cũng chính là nguyên nhân quan trọng làm bọn họ rất nhanh trưởng thành hiểu chuyện. Mãi đến năm bốn tuổi chính thức nhập hộ tịch vào Trần gia, bọn họ thông minh xinh đẹp rất được ông nội Trần Dũng yêu thích, sau đó không lâu mới năm tuổi đã thông qua tổng hợp lại xác định và đánh giá của học viện Minh Hoàng, Trần Ngọc Dung mới bắt đầu thay đổi thái độ, yêu thương bọn họ. Trần Ngọc Dung cho là bọn họ tuổi còn nhỏ không hiểu, kỳ thật bọn họ đều xem ở trong mắt ghi tạc trong lòng. Chẳng qua cô ta là chị ruột của bọn họ, cho dù có chút tâm tư lợi dụng nhỏ, cũng quả thật có chút che chở bọn họ, hai anh em mới mở một mắt nhắm một mắt cho qua với cô ta. Hơn nữa muốn nói chú ý coi trọng, bọn họ cảm thấy người chị này chú ý đến người anh trai cùng cha khác mẹ là Trần Dục Nhiên nhiều hơn. Trần Ngọc Dung dáng vẻ không tệ, học tập tốt, còn được trưởng bối Trần gia yêu thương dung túng, nhưng trước sau lại nắm chặt không tha Trần Dục Nhiên đã không còn gì cả. Điều đó làm Trần Cảnh Nhiên và Trần Phách Nhiên thực sự có chút khó hiểu. Nhưng chính bởi vì có Trần Dục Nhiên, lực chú ý của Trần Ngọc Dung mới không có đặt toàn bộ ở trên người bọn họ, làm cho bọn họ thoát được cái phiền toái này, bọn họ tất nhiên sẽ không lắm lời sửa lại tính cố chấp của Trần Ngọc Dung, cứ như vậy mà thờ ơ lạnh nhạt nhìn Trần Ngọc Dung dùng các loại thủ đoạn gây khó dễ Trần Dục Nhiên. Đối với ân oán giữa Trần Dục Nhiên và Trần Ngọc Dung, Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Phách Nhiên chưa bao giờ nghĩ tới việc muốn nhúng tay vào. Ở trong mắt bọn họ, Trần Ngọc Dung chiếm hết ưu thế, đủ để ứng phó. Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Trần Ngọc Dung bị Trần Dục Nhiên đánh phản lại. Mà Trần Ngọc Dung rõ ràng trở tay không kịp, lòng người đại loạn. “… Anh ta cho rằng anh ta là cái cái gì vậy? Lại muốn mẹ chuẩn bị lễ phục cho anh ta!” Trần Ngọc Dung tức giận nói. “Là chị mời anh ta tham gia tiệc sinh nhật, anh ta còn ở trước mặt chú Trần làm rõ…” Hơn nữa Trần Dục Nhiên rơi vào tình cảnh ngay cả lễ phục dạ tiệc cũng không có như ngày hôm nay, chính là do một tay Trần Ngọc Dung thúc đẩy. Chỉ cần Trần Dục Nhiên mặc đồ bình thường xuất hiện ở dạ tiệc, sự thật còn mạnh hơn cả lời nói, toàn bộ mặt mũi Trần gia đều sẽ mất hết. Trần Cảnh Nhiên khép quyển sách nguyên văn tiếng Đức lại, chậm rãi nói. “Ai kêu chị mời anh ta!” Trần Phách Nhiên nháy mắt, hai hàng lông mày nhếch lên. “Chị cũng không có cho phép anh ta xuất hiện ở dạ tiệc!” Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của Trần Ngọc Dung, cũng là ngày Trần gia ở trên xã hội thượng lưu chính thức giới thiệu Trần Ngọc Dung. Từ hôm nay, cô ta bắt đầu chính thức bước vào giới xã giao ở thành phố Thiên Khê. Trần Ngọc Dung cố ý nói với Trần Dục Nhiên là tiệc sinh nhật’, đồng thời còn thông qua em trai cùng Trần Thụ cưỡng chế cậu đến, chỉ là muốn cho cậu lui ở trong góc, trơ mắt nhìn cô ta được xem như là công chúa Trần gia được long trọng giới thiệu với mọi người, để cậu lại một lần nữa khắc sâu nhận thức được sự chênh lệch giữa hai người. Dù sao tham gia tiệc sinh nhật’, Trần Dục Nhiên nhất định sẽ không chuẩn bị lễ phục sang trọng, không có lễ phục sang trọng cậu không có cách nào bước vào được, cô ta đã sắp xếp người không cho cậu xuất hiện tại nơi tổ chức. Ai biết, chẳng những thất bại trong gang tấc, còn bị làm cho đâm lao phải theo lao, phải cho cậu xuất hiện ở trên buổi dạ tiệc!. “Vậy chị tính thế nào?” Trần Cảnh Nhiên điềm tĩnh hỏi. Trần Ngọc Dung chớp mắt, cười lạnh “Anh ta muốn lễ phục không phải sao? Chị liền lấy một bộ lễ phục của bọn mày cho anh ta! Thời gian gấp như vậy, chị nhưng không có cách nào…” Hai anh em Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Phách Nhiên mới mười sáu tuổi, nhưng dáng người bọn bọ khá cao, đã cao gần 180cm. Trần Dục Nhiên hai mươi tuổi, lại chỉ cao ước chừng 170 cm. Mặc quần áo của bọn họ, Trần Dục Nhiên xem chừng nhất định chẳng ra cái gì cả, nhìn cậu còn dám xuất hiện ở dạ tiệc nữa hay không!. “Không thể thực hiện được.” Mắt phượng hẹp dài của Trần Phách Nhiên nheo lại, không lưu tình chút nào đánh vỡ ý nghĩ kỳ lạ của Trần Ngọc Dung. Trần Ngọc Dung không vui mà nhìn cậu ta “Sao lại không được?”. “Anh ta nếu mở miệng gọi mẹ là dì Ninh’, gọi chị là em gái’, đã có chuẩn bị chị không đồng ý được yêu cầu của anh ta. Đoán chừng, nếu chị thật sự cho anh ta mặc quần áo không vừa người, anh ta nhất định sẽ mặc nó thoải mái xuất hiện tại dạ tiệc.” Hiệu quả này, so với mặt quần áo hàng ngày xuất hiện tại dạ tiệc càng khó nhìn hơn. Trần Cảnh Nhiên cũng không nói gì tiếp để kích thích Trần Ngọc Dung. “… Anh ta sẽ không biết xấu hổ như vậy?” Trần Ngọc Dung khó có thể tin mà la nhỏ. “Chị, đối mặt hiện thực đi, Trần Dục Nhiên anh ta thay đổi rồi. Xảy ra chuyện gì hoặc xuất hiện người nào đó, khiến anh ta thay đổi!” Trần Phách Nhiên lạnh lùng nói. Trần Ngọc Dung nghĩ đến cái gì đó, mặt cương lại, sắc mặt hơi đổi… ====================================== Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Trần Dục Nhiên Vì có thể càng thêm lười nhác… -HẾT CHƯƠNG 10-
Editor Seka . . . “Gậy ông đập lưng ông.” Trình Nguyên Lãng khen một câu, ánh mắt nhìn thấy vết thương trên trán Trần Dục Nhiên —— Miệng vết thương bắt đầu kết vảy, chỉ có một miếng dán nhỏ dán ở đó, bị tóc mái bên cạnh che đi, không chú ý nhìn thì sẽ không phát hiện, cầm lấy ly bia ra hiệu với Trần Dục Nhiên. Trần Dục Nhiên mỉm cười, cầm lấy cái ly chạm ly cùng anh. Gần tối Trần Dục Nhiên trở lại ký túc xá cùng bạn cùng phòng hội hợp, bốn người cùng tới nhà hàng nhỏ gần trường ăn cơm. Nhà hàng nhỏ sạch sẽ gọn gàng, vị chủ quán trẻ anh Lưu có quen biết với Trình Nguyên Lãng, kề vai sát cánh với anh, cậu một đấm tôi một quyền mà xưng anh gọi em, để lại cho anh ta phòng ăn riêng nhỏ duy nhất của quán. Nhìn thấy Trần Dục Nhiên, anh Lưu kinh ngạc nói “Bạn mới?” Hiển nhiên rất bất ngờ đối với việc Trình Nguyên Lãng mang tới một gương mặt mới. “Cùng ký túc xá.” Trình Nguyên Lãng vỗ vỗ vai cậu, ngắn gọn nói. Anh Lưu hiểu ý, không có hỏi nhiều, lộ ra nụ cười nhiệt tình hoan nghênh “Đã có người mới đến, bia tính cho tôi!” Cũng không cần gọi đồ ăn, tự đi thu xếp. Phùng Đào cùng Giản Triệu Phong thoạt nhìn đã rất quen, tự mình tìm chỗ ngồi. Trình Nguyên Lãng hỏi Trần Dục Nhiên “Người một nhà, không cần gò bó!”. Trần Dục Nhiên mới ý thức được Trình Nguyên Lãng là người lên tiếng trong ký túc xá. Tuy khó hiểu thái độ Trình Nguyên Lãng sao lại trở nên nhanh như vây, nhưng tính Trần Dục Nhiên tùy tiện thoải mái, cũng không quá để tâm. Người trong ký túc xá chấp nhận cậu hay không, đối với cậu ảnh hưởng cũng sẽ không lớn. Cho dù chấp nhận cậu, cậu cũng không phải người giỏi thúc đẩy bầu không khí. Trình Nguyên Lãng không chút để bụng. Một mình anh ta đã đủ đem bầu không khí làm nóng lên. Anh ta hết sức tự nhiên quen thuộc với Trần Dục Nhiên, không biết, còn tưởng rằng hai người là bạn tốt quen biết nhiều năm, chứ không phải bạn chung xong ký túc xá gần nửa năm cũng chưa từng nói quá mấy câu. Bia rất nhanh được đưa lên. Trình Nguyên Lãng khi nói chuyện đã nhắc tới cú điện thoại phá nhiễu giấc mộng đẹp của mọi người hồi sáng. Anh không có đào bới cặn kẽ nguồn gốc, chỉ hỏi một câu “Gặp phải phiền toái sao?”. Trần Dục Nhiên nhìn anh, lại nghe ngụ ý của anh. Xem ra Trình Nguyên Lãng có nghe thấy chuyện mà Trần Dục Nhiên đã gặp hôm sinh nhật Trương Quân Dật. Vì vậy Trần Dục Nhiên cũng không che giấu, đơn giản đem những phần quan trọng nói một chút. Đồng thời đem đoạn ghi âm cuộc đối thoại với Trần Ngọc Dung phát cho ba người kia, tỏ ý cảm ơn, không cần lo lắng, tôi đã giải quyết’. Trình Nguyên Lãng nghe được ghi âm, sắc mặt tươi cười càng sâu thêm, không chút do dự khen ngợi phương pháp Trần Dục Nhiên đối phó Trần Ngọc Dung, không hề cảm thấy có gì không đúng khi một người con trai như Trần Dục Nhiên lại dùng cách thức gần như là hèn hạ để lập kế với một cô gái. Phùng Đào nháy mắt mấy cái, há miệng, trông có vẻ có chút dại ra, dáng vẻ bị khiếp sợ. Giản Triệu Phong sắc mặt không thay đổi, đối với cách làm của Trần Dục Nhiên không chút kinh ngạc cũng không hề ý kiến. “Phụ nữ thật đáng sợ…” Phùng Đào trì độn trở lại bình thường, hơi sợ mà nhăn mặt thành bộ dạng cái bánh bao. Giản Triệu Phong vỗ vỗ đầu cậu ta an ủi, chỉ có điều tư thế trông có vẻ như đang dỗ dành chú chó con. Phùng Đào hết sức quen thuộc, không có phản ứng xấu nào, thậm chí còn dựa vào trên vai Giản Triệu Phong cầu an ủi. “Không phải phụ nữ nào cũng đều như vậy. Nhưng mà dính tới quyền lợi, bất kể là nam hay nữ đều sẽ trở nên như thế.” Trình Nguyên Lãng rất có thâm ý nói. “Vẫn là máy tính của tôi đáng yêu nhất.” Phùng Đào xen vào nói. Trình Nguyên Lãng lắc đầu hết cách với cậu ta, chuyển sang Trần Dục Nhiên “Vậy sau này cậu có tính toán gì không? Trần Ngọc Dung hẳn không phải loại người biết tốt mà ngừng.” E là lại ở mặt khác cho Trần Dục Nhiên nếm mùi đau khổ. Cô ta ở nhà ở lớp chiếm hết ưu thế. Cho dù trên tay Trần Dục Nhiên có nhược điểm của cô ta, ngược lại, trên tay Trần Ngọc Dung cũng có nhược điểm Trần Dục Nhiên. Nếu như Trần Dục Nhiên dám đem đoạn ghi âm trong điện thoại truyền ra, Trần Ngọc Dung cũng dám đem đoạn clip và hình công bố ra, cuối cùng khiến cho cả hai đều thiệt hại. “Binh lai tương đáng thủy lai thổ yểm 1.” Trần Dục Nhiên không quá để ý nói, “Tôi không sợ cô ta. Tôi có mức độ giới hạn của tôi, cô ta bức tôi nóng nảy, tuyệt đối chiếm không được cái gì tốt.” Bình tĩnh tự tin. “Cậu thay đổi không ít…” Trình Nguyên Lãng cảm khái nói. Không hề giống như trước đây, lặng lẽ nhát gan giống như sinh trưởng ở trong góc tường vậy. “Tức nước vỡ bờ.” Trần Dục Nhiên hơi rũ mí mắt xuống, “Tôi có thể nhẫn đến hiện tại đã là cực hạn.”. Phùng Đào lập tức đồng tình mà nhìn Trần Dục Nhiên, đem đồ ăn vặt trước khi ăn cơm ở trên bàn đẩy đến trước mặt cậu tỏ ý an ủi. Không có máy tính bên cạnh, kỹ năng giao tiếp của Phùng Đào sẽ trở nên bình thường nhiều lắm. “Không cần nghĩ nhiều! Nếu cô ta tiếp tục hư hỏng như vậy, chúng tôi cùng đi đánh cô ta!” Phùng Đào lòng đầy căm phẫn quơ quơ nắm tay. Thân là một trạch kỹ thuật, Phùng Đào không có quá nhiều thiện cảm với con gái. “Ha ha ha…” Trình Nguyên Lãng cười ha ha, nhịn không được giơ tay sờ sờ mái tóc mềm mại của Phùng Đào. Trần Dục Nhiên cùng Giản Triệu Phong đều cong khóe môi lên. Trần Dục Nhiên nói “Cám ơn. Bất quá tôi có thể ứng phó, tin tưởng tôi.”. “Nếu như vậy, không nói chuyện không vui này nữa!” Trình Nguyên Lãng giơ ly bia lên, “Chào mừng Dục Nhiên tham gia vào nhóm chúng ta, cụng ly!”. Ba người còn lại cùng giơ ly bia lên “Cụng ly!”. Tình bạn giữa con trai, rượu bia là một trong những môi giới tốt nhất. Sau một hồi say mèm, quan hệ của Trần Dục Nhiên cùng với ba người còn lại ở ký túc xá rõ ràng cải thiện không ít, ít nhất sẽ chào hỏi lẫn nhau, lúc chạm mặt trò chuyện hai câu, thỉnh thoảng cùng đi tụ tập liên hoan. Trình Nguyên Lãng sinh viên năm ba tính cách cởi mở khéo nói, lại có một mặt cẩn thận kín đáo, bạn bè rất nhiều, con đường rộng mở, bình thường không ở ký túc xá, nhưng tuyệt đối không tổn hại tình cảm của anh với bạn chung phòng, là nhịp cầu phụ trách liên lạc tình cảm trong ký túc xá. Giản Triệu Phong cũng là sinh viên năm ba đang đi làm thêm ở một công ty chứng khoán. Anh ta hơi tỏ ra trầm tĩnh bình thường lên tiếng không nhiều lắm, nhưng mỗi lần nói chuyện, ngay cả Trình Nguyên Lãng cũng có thể nghe anh ta. Phùng Đào rất thực lòng tin phục anh ta. Lại nói tiếp, Giản Triệu Phong mới là anh hai được công nhận ở trong ký túc xá. Phùng Đào sinh viên năm hai ngoại trừ chuyện có liên quan tới máy tính ra, chính là một cậu bé trì độn đơn thuần không hơn không kém, thần kinh hết sức ngốc, vô cùng có thói quen ở lì trong ký túc xá hý hoáy máy tính. Cậu ta rất tin cậy Giản Triệu Phong và Trình Nguyên Lãng, căn bản hai người nói cái gì cậu ta cũng tin, hơn nữa không chút do dự mà làm theo bọn họ. Hai người kia cũng rất che chở cậu ta. Sau khi mọi người đã quen thân một chút, Phùng Đào là người có thời gian ở chung với Trần Dục Nhiên dài nhất. Phùng Đào vô cùng tự động tự giác mà lôi kéo Trần Dục Nhiên không tha. Bởi vì Trần Dục Nhiên bất ngờ lại có năng khiếu đặc biệt về máy tính!. Cách cấu hình cái laptop cậu mới mua đã làm cho Phùng Đào cảm thấy hứng thú. Sau khi bàn luận với nhau một hồi, Phùng Đào kinh ngạc phát hiện so sánh với người xuất sắc ở khoa công nghệ máy tính như cậu ta, kỹ thuật máy tính của Trần Dục Nhiên khoa quản trị kinh doanh cũng không thua kém là bao!. “Cậu lén học mấy năm rồi?” Phùng Đào mở to hai mắt, cảm thán hỏi. Trần Dục Nhiên đương nhiên sẽ không nói với cậu ta là sau khi mua cái laptop này mới nhìn thấy quyển hướng dẫn sử dụng máy tính. Cậu còn chưa muốn bị người ta xem như quái vật, hơn nữa cho dù nói cũng không có ai tin. Bởi vậy cậu cười mà không đáp. “Cậu nên chuyển sang khoa công nghệ thông tin.” Phùng Đào luận sự nói. “Trong nhà làm kinh doanh.’ Trần Dục Nhiên giải thích. Tập đoàn Phong Diệp của Trần gia ở Thiên Khê hết sức nổi tiếng, truyền cho tới bây giờ đã là đời thứ ba. Làm con cháu đời thứ ba Trần gia, bất luận năng lực ra sao, đều bị an bài đi theo kinh doanh. Trần Ngọc Dung học khoa quản trị kinh doanh là do ông bố Trần Huy quyết định. Điểm này cho dù được cưng chiều như Trần Ngọc Dung cũng không thể thay đổi. “Quá lãng phí tài năng trời cho của cậu!” Phùng Đào lắc đầu. Ở cái nhìn của cậu ta, tiềm lực trên máy tính của Trần Dục Nhiên rất lớn. Nhìn tốc độ tay và mức độ thuần thục với máy tính của Trần Dục Nhiên, Phùng Đào vẫn cảm thấy hai người rất hợp nhau. Trần Dục Nhiên không có đi chuyên sâu về mặt này thật sự hết sức đáng tiếc!. Trần Dục Nhiên có chút khó có thể mở miệng nói, “Phùng Đào, chuyện tôi am hiểu máy tính, không cần nói với những người khác, được không? Ở trong loại gia đình như Trần gia, tôi cần vì mình mà lưu một lá bài tẩy…” Giọng mang vẻ buồn bã. Trên mặt Phùng Đào hiện lên chút hoang mang. Cậu ta không quá hiểu rõ ý tứ của câu nói sau cùng của Trần Dục Nhiên. Cậu ta xuất thân trong gia đình bình thường, đối với ân oán tình cừu trong gia đình giàu có bao giờ cũng không thể lý giải —— Trong nhà giàu thường sẽ xảy ra rất nhiều chuyện không thể tưởng được, nhưng điều đó cũng không thể trở ngại việc cậu ta vỗ ngực cam đoan “Yên tâm, tôi sẽ không nói. Ngay cả A Phong cùng A Lãng tôi cũng sẽ không nói.”. “Thật có lỗi…” Trần Dục Nhiên nhẹ giọng nói. Lý do của cậu đích thật là cái này, nhưng thái độ biểu hiện ra ngoài của cậu có tính lừa gạt, chỉ là vì lừa dối Phùng Đào, giành được sự coi trọng cùng tín nhiệm của cậu ta, dù sao chuyện cậu am hiểu máy tính, liên quan đến mấy thế lực thần quái đầu thai xuyên qua gì đó, nói ra sẽ chỉ phiền phức thêm. Nhưng đối mặt với sự nhiệt tình thẳng thắn của Phùng Đào, Trần Dục Nhiên cảm thấy mình cần phải xin lỗi. “Không sao!” Phùng Đào không có thần kinh nhạy cảm nghe ra ý ngoài lời của Trần Dục Nhiên. Chỉ có điều cậu ta có trực giác của động vật nhỏ, cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của Trần Dục Nhiên. Điều này đối với cậu ta mà nói là đã đủ rồi. “Cám ơn.” Trần Dục Nhiên mỉm cười. Cậu có khuôn mặt thanh tú sạch sẽ trắng nõn, cười rộ lên mặt mày nhẹ nhàng, mang theo một chút biếng nhác cùng nhàn hạ, làm người khác sinh ra cảm giác thoải mái vui vẻ, không khỏi cũng cười theo cậu. Phùng Đào mắt cong cong, có chút ngượng ngùng “Chỉ có điều cậu không ngại trao đổi bàn luận một chút với tôi chứ! Ở trong ký túc xá thì chỉ có tôi cùng với cậu là có tiếng nói chung ở phương diện này!”. “Đương nhiên! Tôi còn cần sư phụ Phùng chỉ điểm mà!” Trần Dục Nhiên cười nói. Điều cậu nói là sự thật. Trần Dục Nhiên không nhớ kiếp trước mình có trình độ kỹ thuật máy tính như thế nào. Nhưng khi bắt đầu quen thuộc lại một lần nữa, trình độ của Phùng Đào làm cậu khâm phục. Cậu nghĩ cậu đã đoán được vì sao Phùng Đào rõ ràng là học khoa công nghệ thông tin, lại một mình dọn vào ở trong ký túc xá này. Lại nói tiếp, Trình Nguyên Lãng, Giản Triệu Phong, Phùng Đào so sánh với bạn cùng lứa tuổi đều muốn xuất sắc hơn rất nhiều, cùng ở tại ký túc xá hẻo lánh như thế này, hẳn là vì yên tĩnh và ít phô trương. Trần Dục Nhiên trước đây bởi vì bị cả lớp xa lánh mà dọn đến ký túc xá này, không biết nên nói là người gặp họa lớn không chết tất có phúc không. Dù sao so sánh với việc bị chán ghét bài xích ở ký túc xá trước đây, Trần Dục Nhiên ở chỗ này nhận được chỉ là sự không đếm xỉa tới. Hơn nữa bây giờ cậu thay đổi —— Kỳ thật cậu cũng không cảm thấy tính lười nhác tùy ý của mình có chỗ nào tốt so với Trần Dục Nhiên trước đây, nhóm bạn cùng phòng lại chấp nhận cậu. “Đừng khác sáo! Không hiểu cứ việc hỏi tôi.” Phùng Đào việc đáng làm thì phải làm. Đối với trình độ máy tính của mình, Phùng Đào rất tự tin, tuyệt không khiêm tốn. “Được.” Trần Dục Nhiên gật đầu, mở một quyển sách về lập trình, trực tiếp đi vào đề tài chính, “Chỗ này…”. -HẾT CHƯƠNG 7- —Chú thích— 1 Binh lai tương đáng thủy lai thổ yểm quân đến tướng chặn, nước đến đất ngăn –> bất kể đối phương sử dụng thủ đoạn nào, đểu linh hoạt có biện pháp tương ứng để đối phó. 1 nhất ngữ thành châm mỗi câu nói đều thành sự thật. ↑
Bỏ qua nội dung Tác giả Nhã Mị Editor Seka Thể loại Hiện đại, trọng sinh, xuyên vào, chủ thụ, trạch đấu, hào môn thế gia, nhẹ nhàng điềm văn, không ngược nhân vật chính, bên trong có chút máu chó, hơi não tàn, phúc hắc bá đạo công x lười biếng tạc mao thụ, HE CP Hoắc Hành Nhiễm x Trần Dục Nhiên Tình trạng bản gốc Hoàn 70 chương + 4PN Note Bộ này trước đây hình như đã có nhà edit rồi, nhưng mình tìm ko thấy nhà đó chỉ có 2 nhà đang edit dở & bên tổng hợp đam mỹ thôi. Nhưng bên tổng hợp đam mỹ lại chỉ post thôi ko phải trực tiếp dịch mà mình khá thích bộ này do CÓ ý muốn in ra giấy để đọc cho tiện, cho nên mình mới quyết định edit lại bộ này để khỏi phải đi xin per editor cho phép in truyện. Chính văn Văn án Tiết tử 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 – 21 22 – 25 26 – 30 31 – 35 36 – 40 41 – 45 46 – 50 51 – 55 56 – 60 61 – 65 66 – 70 Phiên ngoại Phiên ngoại 1 Phiên ngoại 2 Phiên ngoại 3 Phiên ngoại 4 TOÀN VĂN HOÀN
trọng sinh chi tôi lười anh lại đây