xương rồng hoảng loạn
Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên - P3. Chủ đề trong ' Thị trường chứng khoán ' bởi Susu86, 30/09/2022 . Trạng thái chủ đề: Đã khóa. Có 7841 người đang online, trong đó có 1121 thành viên. 22:16 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta. Có 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Là thiên địch, có lẽ là bởi vì nguyên nhân căm ghét từ trong xương tủy nên Jacob rất mẫn cảm với mùi của ma cà rồng hơn là nhóm Alice. Vì vậy cậu ta bèn đi đến chỗ Jacob.
"Vòi rồng" kinh hãi phá hỏng 100 ngôi nhà, 8 người bị thương Chiều muộn ngày 22/8, trên địa bàn huyện Bình Đại (tỉnh Bến Tre) xảy ra lốc xoáy vòi rồng kèm theo mưa lớn làm sập và tốc mái 100 căn nhà của người dân, 8 người bị thương, nhiều cây cối gãy đổ. Vòi rồng liên tục quần thảo trên vùng biển Hà Tĩnh
App Vay Tiền. Vào buổi chiều nhà cô chuyển đến Hải thành, Trần Khai Sinh mời họ đi ăn xế của Trần gia đến đón Ngữ Đàm cảm thấy mẹ cô hơi lo lắng, vì sau khi lên xe, mẹ vẫn luôn giữ chặt tay bèn nắm ngược lại tay mẹ, còn lè lưỡi làm mặt quỷ với cô cười khúc khích, đánh yêu cô một Ngữ Đàm thả lỏng người, nhìn ra bên thành là thành phố ven biển, phong cảnh đường phố hoàn toàn khác với Thiệu cảm thấy rất mới khi đi qua cổng sắt, chiếc xe lái một lúc rồi dừng lại bên bãi xen giữa đám cỏ là con đường lát đá cuội, những hàng cây và rặng hoa được tỉa tót cẩn sự chỉ dẫn của quản gia, nhà cô đi bộ quanh khu vườn rồi đi đến một ngôi nhà kiểu tây xinh Hâm Quân đã đợi trên bậc thang bên cạnh cột La Mã, mỉm cười khi thấy họ, rồi mời họ vào Nam không ngờ mình lại được đối xử lịch sự như vậy, đâm ra hơi luống Hâm Quân rất tốt bụng, hỏi họ đã quen với thời tiết nơi đây Khai Sinh cũng ở nhà, mọi người ngồi trên sofa trò chuyện Ngữ Đàm ngoan ngoãn trả lời các câu hỏi liên quan đến mình, cô thấy hơi buồn chán. Chuyện của người lớn cứ lướt qua tai cô rồi trôi tuột ra nhìn ngó xung quanh, thấy hoàng hôn bên ngoài cửa sổ đẹp như tranh Hâm Quân chú ý đến ánh mắt của cô, hỏi cô có muốn ra ngoài đi dạo không, Tôn Ngữ Đàm vội vàng đồng ý.“Đừng đi xa quá.” Mẹ dặn dò cô.“Vâng.” Tôn Ngữ Đàm biết mẹ sợ cô mải chơi quên giờ ăn để mọi người phải đợi, “Mẹ yên tâm, con chỉ loanh quanh đây thôi.”“Muộn tí cũng không sao.” Từng Hâm Quân nói, “Con trai bà đang chơi bóng đá với bạn, còn chưa có Đàm, nếu cháu gặp thì gọi nó về hộ bà nhé.”“Vâng ạ.”“Hôm nay nó mặc áo cộc tay màu xanh nước biển, quần sáng màu.”“Dạ.”Sau khi ra ngoài, Tôn Ngữ Đàm từ từ dạo này rất vắng vẻ, tầm nhìn thoáng, dễ dàng thấy được sân bóng phía sau sườn dốc, các cậu trai đang chạy nhảy ở nhìn một lúc rồi đi xuống theo đường ở Thiệu thành, đám con gái trong lớp thỉnh thoảng cũng kéo nhau đi xem bóng đá, nhưng họ lại chẳng nhìn quả Ngữ Đàm cũng không có hứng thú với trái bóng đang nhìn mấy cậu trai trên trai Trần gia rất dễ nhận, cao ráo, tóc ướt đẫm mồ hôi, ngũ quan sắc nét, đẹp trai ngời anh chạy, quần áo bị gió thổi tung, phồng lên, giống như thiếu niên trong truyện Ngữ Đàm đột nhiên nhớ ra mình quên hỏi tên anh, nên cô không biết gọi kiểu gì, lời đã đến miệng lại đành nuốt bèn ngồi xuống bãi cỏ, ngắm mấy cậu trai thi người quay sang nhìn cô, con trai Trần gia trực tiếp bước Ngữ Đàm vỗ mông đứng dậy, khi anh đến gần thì vẫy tay chào hỏi “Xin chào.”Anh vờ như không nghe thấy, thản nhiên lướt qua kiêu ngạo, cô chỉ như vậy, có lẽ Tôn Ngữ Đàm sẽ không canh cánh trong lòng lâu Duệ vào nhà rồi đi thẳng lên Ngữ Đàm đã quên tại sao mình lại đứng ngoài cửa, nhưng cô nhớ rõ tại sao mình lại nín nghe thấy Trần Duệ sốt ruột hỏi “Còn bao nhiêu loại người như này đến nữa?”Từng Hâm Quân “Nhà con bé khác.”“Khác cái gì, sao mẹ còn dẫn hẳn vào nhà?”“Bố con bảo họ tới.” Từng Hâm Quân nói “Bố con có để ý mấy người lúc trước không? Ông con bé có ơn với bố chú ý vào.”“Ồ, đúng là khác thật.” Trần Duệ cay nghiệt nói, “Giờ muốn trả ơn?”Không biết là viễn cảnh trong mơ, hay là ký ức đời thật, mà khuôn mặt chế giễu của Trần Duệ vô cùng rõ Ngữ Đàm mười lăm tuổi đứng bên ngoài, vụt tắt nụ cười, không biết nên đi hay nên ở, nhưng Trần Duệ đã thấy mím môi, dù hoảng vẫn ung dung nhìn cô, dường như anh không hề ngại khi cô nghe thấy lời đánh giá của mình về gia đình cô, cũng không ngạc nhiên khi cô đứng ở ngoài chí Tôn Ngữ Đàm còn nhìn ra được ý “quả nhiên là loại người như vậy” trong mắt tưởng cô cố tình nghe Tôn Ngữ Đàm hết mở lại cùng cô từ bỏ giải thích, mỉm cười nhìn anh rồi quay người rời năm sau đó, hai người là bạn học cùng lang, sân thể dục và đường lớn, không thể tránh khỏi đụng mặt, xuất phát từ phép lịch sự, Tôn Ngữ Đàm luôn chào trước, tất nhiên, phượng hoàng Trần Duệ sẽ không trả lời cô, thi thoảng có gật đầu được một Ngữ Đàm có thể hiểu Trần khi chuyển đến đây cô có nghe ngóng được chuyện của Trần cùng, cô cũng biết tương đối đầy đủ về chuyện cũ của nhà họ, và chuyện “lạnh lùng quên họ hàng” của Trần Khai Sinh mấy năm phượng hoàng bay khỏi tổ chim sẻ, cũng không thể rũ bỏ được người thân trên danh nghĩa hoặc huyết thống chưa từng đối xử tốt với Trần Khai Sinh, sau khi nghe tin ông đã phát đạt, lại mặt dày táo tợn đến đòi chia lợi Trần Khai Sinh chẳng bận tâm đến thanh danh, ông thật sự ghim trạng tốt thì đi gặp, lúc bận rộn thì cho cả đám đợi đến rụng chân cũng không ngó bị người đời chỉ trích, nói quên cả mẹ ruột, mỗi năm quẳng cho ít tiền là xong Trần Duệ chào đời, Trần Khai Sinh đang tuổi 35, có vợ đẹp con thơ trong ngực, sự nghiệp lại như nắng ban trưa, chẳng hơi đâu lo chuyện bao đồng, bèn sai bảo vệ chặn hết người từ Thiệu Thành ở bên vẫn có ít người lì lợm, muốn gióng trống khua chiêng đến ăn vạ, nhưng khóc khản cổ họng cũng thành công Ngữ Đàm nghĩ, nếu cô là Trần Duệ, xem mấy trò hề của đám “chú bác” tham lam ấy, cũng sẽ vô cùng kinh nhà cô không phải có thật không? Tôn Ngữ Đàm ngồi trước bàn, trong lòng vang lên tiếng chuông cảnh nhà cô đang ở là của Trần Khai Sinh nói họ đã từng ở đây, nhưng sau đó chuyển đi và vẫn bỏ trống, bảo nhà cô cứ chuyển đến đó ở tạm một thời thế nhà cô đã yên tâm chấp nhận mặt khinh bỉ của Trần Duệ thoáng hiện ra, Tôn Ngữ Đàm suy sụp gục đầu xuống. Cô gấp quyển sách bài tập lại, khịt mũi trèo trên nhiên không nên đến Hải Ngữ Đàm thực sự sợ tiếng xấu như vậy, cô hạ quyết tâm phải “Kính nhi viễn chi” * với nhà họ.* Kính nhi viễn chi Làm việc nghĩa, có ích cho dân, tuy phải kính trọng quỷ thần ý nói bề trên nhưng không cầu cạnh quỷ thần, mà nên tránh xa quỷ thần, đó là được dùng trong các trường hợp Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó; hoặc thường dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với một đối tượng nào lần xa là đã 10 Ngữ Đàm, 25 tuổi, tự nhiên bình mặc đồ ngủ xuống dưới lầu mua bữa ăn sáng ở Hải thành rất phong phú đa dạng, cô lại lâu lắm mới về, cứ lăn lê hết quán này đến quán khác, đi được một lúc đã tay xách nách rõ mình không thể ăn hết nhưng cô vẫn tham lam, bảo chủ quán gói thêm mấy đứng ở cửa tìm chìa khóa, cô nghe thấy tiếng khóa cửa ở phía ngạc nhiên nhìn lại thì thấy Trần Duệ đang cũng rất ngạc nhiên khi thấy cô, đứng đực một chỗ, lát sau mới phản ứng kịp “Hôm nay không đi làm à?”“Ừ, mấy ngày nữa mới đi.” Tôn Ngữ Đàm không giải thích quá nhiều.“Cần tôi cầm giúp không?” Trần Duệ đưa tay về phía cô.“Không cần, không cần.”Tôn Ngữ Đàm lui sang một bên, Trần Duệ cũng không khách sáo đi được vài bước bỗng quay lại, “Quán này có ngon không?”“Ngon lắm, mở cửa mấy chục năm rồi.”“Cô mua nhiều thế có ăn hết không?”“À…” Tôn Ngữ Đàm kéo dài giọng, vốn định nói không ăn hết, lại nhận ra điều gì đó, cô không quá tự tin hỏi “Tôi không ăn muốn ăn à? Hay ăn cùng nhé?”
Nói thì nói vậy nhưng Tôn Ngữ Đàm vẫn lấy điện thoại ra, chụp cánh cổng trường gửi cho Trần một lúc, Trần Duệ cũng không trả lời, Tôn Ngữ Đàm giận dữ ném điện thoại lên bàn, “Cậu thấy chưa, đúng là đồ xuống giường không nhận người.”Tôn Niệm Tây cầm điện thoại, bị cái tên thu hút, “Hả? Sao lại đặt là Một lần?”Tôn Ngữ Đàm nháy mắt “Làm một lần, yêu một lần.”Tôn Niệm Tây sặc dưa hấu, cô ấy nghẹn lời một lúc lâu,”Tôn Ngữ Đàm, cậu quá lẳng lơ!”“Vớ vẩn, cậu thì hàm súc hơn tớ chắc?”Tôn Ngữ Đàm gửi ảnh khoai tây chiên vào vòng bạn bè, đăng kèm cap “thèm sữa” của Gavin quá đi, rồi cất điện thoại, đi mua trà sữa với Tôn Niệm người đi trên đường lớn, Tôn Niệm Tây đột nhiên nói “Hồi trước tớ cũng từng mến một người là lạ, chẳng biết gì về người ta nhưng vẫn thích.”“Rồi?”“Tớ không gặp được anh ấy có thể, tớ rất muốn gặp anh ấy một tiếc, không thể, bọn tớ không cùng khóa, hồi đó tớ nhát gan, không dám làm gì cả, giờ chỉ biết mỗi tên anh ấy thôi.”“Cậu muốn có gì với người ta à?”“Tất nhiên, haiz, thanh xuân chết yểu của tớ, giờ nghĩ lại vẫn thấy khó chịu.”“Muốn tìm cũng được mà, nhưng cậu không sợ Lâm Hiên giết cậu à?” “… Sợ chứ.”“Chúc mừng Tôn tiểu thư đã tỉnh táo kịp thời!”Lúc về nhà ngó di động, bài của Tôn Ngữ Đàm đã đầy ắp bình luận, đám bạn cũ bày tỏ sự nhớ nhung với đồ ăn đồng thời lên án buộc tội Ngữ Đàm vừa xem vừa cười, cô nghĩ xem phải trả lời kiểu gì, còn Trần Duệ thì đợi mãi không Trần Đình gọi video cho Ngữ Đàm hơi ngạc nhiên, cô nhấn nút chấp nhận. Khuôn mặt xinh đẹp của Trần Đình xuất hiện trên màn hình, “Tiểu Đàm”, cô ấy hồ hởi gọi cô, “Em về Hải thành rồi à?”“Vâng ạ.” Tôn Ngữ Đàm mỉm cười đáp “Em vừa mới về, sao thế ạ?” “Không có gì, Trần Duệ cũng ở Hải thành đấy, – hai đứa lâu lắm không gặp rồi nhỉ?”Tôn Ngữ Đàm “Dạ vầng.”“Thế em có muốn gặp không, rồi đập thằng đấy một trận ra bã.”Tôn Ngữ Đàm vội vàng xua tay “Không cần ạ, bọn em gặp nhau cũng đập rồi, không nương tay đâu ạ.”“Ồ?” Trần Đình ngồi thẳng dậy, có vẻ rất ngạc nhiên, “Gặp kiểu gì? Nó đến tìm em?”“Ở quán…” Tôn Ngữ Đàm đang định trả lời, một bé gái chui vào màn hình, lao vào vòng tay của Trần Đình, mặt hớn hở, giọng ngọt ngào, đáng yêu như que kẹo Đình dỗ dành cô bé một lúc, bé ngoan ngoãn ngồi trong ngực Trần Đình, tiến đến màn hình nói chuyện với cô, “Chị ơi, em tên là Lục Ngộ Khê ~ biệt danh là Tây Tây ~ ”“Chào Tây Tây ~ ” Tôn Ngữ Đàm cười tủm ngày sinh nhật của bạn nhỏ Lục Ngộ Khê, Trần Đình đều đăng mấy tấm ảnh lên vòng bạn chúa nhỏ ngồi ở vị trí trung tâm nhà họ Trần như một ngôi sao, đằng sau là Trần Duệ với nụ cười hiếm xui quỷ khiến thế nào Tôn Ngữ Đàm còn ấn lưu ảnh về máy, vậy nên cũng coi như cô ngắm cô công chúa nhỏ này lớn lên.“Được rồi, mau đi tìm bố con đi.” Trần Đình véo mặt Tây Tây, “Mẹ muốn nói chuyện riêng với chị.”Tây Tây lầu bầu mấy câu rồi bỏ chạy.“Dễ thương quá.” Tôn Ngữ Đàm cảm thán.“Em tới nhà chị mà chơi với Tây Tây.” “Xa chị đóng gói Tây Tây rồi gửi đến đây cho em đi.” Tôn Ngữ Đàm cũng nói đùa.“Thế thì phiền lắm, để bảo cậu nó đến bắt cóc nó đi, nhưng mà thằng ranh Trần Duệ ấy, chị gọi điện mười lần thì chín lần nó không bắt máy, chọc chị tức rồi, em vừa mới nói, hai đứa gặp nhau kiểu gì?”“Rất trùng hợp luôn, hôm em vừa về nước đã gặp nhau, còn cùng nhau ăn tối nữa.”“Mỗi hai đứa?”“Không ạ, còn có sếp của em với trợ lý của anh ấy.”“Đúng là trùng hợp.” Trần Đình nói, lại đột ngột chuyển đề tài “Em trai chị có bạn gái chưa?”Tôn Ngữ Đàm do dự, “Em không rõ lắm, hình như anh ấy bận suốt.” “Sao em biết?”“Anh ấy đang ở đường An Sơn, đối diện nhà nào cũng đi sớm về trễ.”Trần Đình nhướn mày “Nó sống ở đó?”“Vâng, hình như có dự án bên này, dọn qua đây sống sẽ thuận tiện hơn.” “Ồ ” Trần Đình cười nói “Tiểu Đàm, em giúp chị khuyên nó ăn ngủ nhiều nhé, đừng tham công tiếc việc quá.”“Vâng ạ.” Tôn Ngữ Đàm đồng ý xong lại cảm thấy có gì đó sai sai, vội giải thích, “Bình thường em cũng ít thấy anh ấy lắm.”“Không sao,” Trần Đình nhịn cười, “Nếu em thấy nó thì nhắc giúp ơn Tiểu Đàm nhé.”Tôn Ngữ Đàm bình tĩnh gật đầu, “Được ạ.”Cô cảm thấy không thể nói tiếp, không thì sẽ lộ đuôi cáo mất, cũng may sau đó Trần Đình không nhắc đến Trần Duệ ngày Đường Nặc đến Cánh Tông thảo luận về vấn đề xây dựng đội ngũ, Tôn Ngữ Đàm cũng ở đó, Tiểu Sơn bèn lôi cô vào phòng được coi là một dự án tương đối lớn của công ty kể từ khi thành lập chi nhánh ở người đều suy nghĩ lung tung, mong ngóng về một kết quả tốt, để danh tiếng công ty được vang Ngữ Đàm chỉ tham gia giai đoạn cuộc, cô bây giờ chỉ là một nhân viên ngoài biên chế, cơ hội phát triển cũng rất quý giá, nên để đám nhân viên mới tự lên kế hoạch, suy nghĩ rồi vấp ngã mới trưởng thành đó, toàn bộ quá trình cô chỉ lắng nghe, không nhúng tay ký hợp đồng mới thấy tên công ty đối tác, là tập đoàn Vân Khai mà Trần Khai Sinh một tay gầy dựng rất ngạc nhiên, rồi liếc Đường Nặc lần Nặc đã sớm chú ý đến nhìn mặt cô thấy rất quen mắt, nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra đã gặp ở Nặc cau mày rời nhân viên trong phòng họp thở phào nhẹ nhõm, một cô gái vỗ ngực “Anh ta cứ xị mặt còn tưởng có gì đó không ổn.”Tôn Ngữ Đàm hỏi Tiểu Sơn “Họ hẹn bao giờ?”Tiểu Sơn nói ngày cụ thể, đùa “Sao thế, chị muốn đến chơi à?”“Linh tinh.” Tôn Ngữ Đàm gõ văn kiện lên trán anh ta, “Chơi cái gì mà chơi, chị đi làm việc nhé.”Tất nhiên là Tôn Ngữ Đàm nói nhăng nói cuội với Tiểu người đều đã hoàn thành công việc của mình, nào cần cô đến giúp cô mặc quần áo nhân viên, nhưng cũng chỉ đi loanh quanh khắp nơi thôi. Xe cộ nườm nượp đến, tốp năm tốp ba trai gái sánh vai bước Sơ Vũ đội mũ tennis, xuống xe cùng Trần lúc Trần Duệ bận đỗ xe, cô ấy lặng lẽ nói với anh “Anh Duệ, nếu lát nữa phải chia đội, hai anh em mình một đội nhé.”Trần Duệ từ chối “Anh không chơi.”Hoàng Sơ Vũ khiếp sợ nhìn anh “Thế anh đến đây làm gì?” “Xem mấy đứa chơi.”Hoàng Sơ Vũ khuyên anh hết lời “Sếp Trần, với bản lĩnh của anh, không chơi thì phí lắm.”Trần Duệ nhìn xung quanh, toan nhấc chân Sơ Vũ kéo anh lại, “Anh không chơi thật à, sếp Trần, tế bào vận động của em phát triển tốt lắm, chúng ta hợp lực thì chỉ có thiên hạ vô địch.”Trần Duệ bật cười, anh nói, “Em chắc không? Em nhớ mấy tuổi mình mới tập đi không?”“Đừng nhắc chuyện cũ.” Hoàng Sơ Vũ bỗng mở to mắt, “Anh Duệ, em thấy chị đẹp anh thích.”Trần Duệ định quay đầu nhìn, lại bị Hoàng Sơ Vũ nhón chân giữ lấy ấy nhìn vào mắt anh, nghiêm túc nói “Đừng nhìn anh có muốn kẻ hèn này giúp anh không, xem chị gái kia có thích anh hay không?”Trần Duệ dùng hai ngón tay đẩy trán cô ấy ra, cảnh báo “Hoàng Sơ Vũ, còn động tay động chân là anh đánh em đấy.”“Èo.” Hoàng Sơ Vũ bĩu môi, “Thôi vậy, sếp Trần đúng là có mới nói cũ, thấy trăng quên đèn.”Trần Duệ mặc kệ cô ấy, quay người đi về phía Tôn Ngữ Sơ Vũ đứng tại chỗ nhìn theo anh, sao nhìn phía sau cứ thấy anh ngốc ngốc đáng thương thế Nặc bước tới, dựa theo tính xỉa xói bình thường của anh, nhất định phải mỉa mai cô vài câu, nhưng lời đến miệng lại thấy mủi lòng, đành nuốt ngược vào Sơ Vũ quay lại nhìn anh, lại nhìn xung quanh rồi hỏi “Anh đang nhìn tôi đấy à? Anh nhìn tôi làm gì?”Đường Nặc hất cằm “Ai nhìn cô? Tôi nhìn trai tài gái sắc bên kia kìa.” “À.” Hoàng Sơ Vũ lui sang một bên, trước khi đi còn vỗ nhẹ tay anh, “Vậy anh cứ từ từ xem, không quấy rầy.”.
Contents1 Giới thiệu Truyện Xương Rồng Hoảng Loạn2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Xương Rồng Hoảng Loạn “cập nhật ngày 13/06/2023“ Trọn bộ Xương Rồng Hoảng Loạn Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Xương Rồng Hoảng Loạn 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Xương Rồng Hoảng Loạn Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Bạn đang đọc truyện Xương Rồng Hoảng Loạn của tác giả Nhất Chỉ Tây Phi Nhạn. Tôn Ngữ Đàm “Em mới phát hiện một bí mật.” Trần Duệ “Giả đấy.” tag thanh mai trúc mã, đôi bên yêu thầm, đô thị tình duyên. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Trọn bộ Truyện Xương Rồng Hoảng Loạn “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment
xương rồng hoảng loạn