xuyên nhanh kí chủ nhà ta bệnh không nhẹ
Từ đây, hành trình của quần chúng bắt đầu! - Văn án lừa tình, xin đừng tin tưởng. Nữ sủng nam, nữ bá đạo, nam âm nhu, không hợp đừng nhảy vào! 🚫Tam quan ngay thẳng, mời về🚫 🚫Tìm ngược tê tâm liệt phế, mời lui🚫 🚫Muốn công bằng, không có, chỉ có cong vòng
Bạn đang đọc truyện Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ Chương 116: Chương 58.1: Người Tốt Việc Tốt (24) trên Dtruyen.com. doc truyen online. Thể loại. Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ. Chương 116: Chương 58.1: Người Tốt Việc Tốt (24)
Chương 533: Ảnh Hậu Có Bệnh (21) 2. Diêm Túc vui vẻ bao nhiêu, đội ngũ PR của Khuynh Diễm lại sầu não bấy nhiêu. Cô hai lần liên tiếp đăng ảnh về một sinh vật giống đực trên trang cá nhân, mà ảnh sau lại càng dọa người hơn ảnh trước! Bức ảnh chụp bóng lưng của
App Vay Tiền. Nữ chính có hào quang, nữ phụ có hệ thống phản kích, thế nữ quần chúng chỉ ngồi ăn dưa thôi à? Nữ quần chúng cũng là con gái đấy nhé, vùng dậy cho một thế hệ quần chúng đòi đất diễn! Trong các kịch bản, mẹ tác giả thiên vị con ruột, đem những lát cắt tốt đẹp phơi bày ra ánh sáng. Nhưng khi bức rèm sân khấu hạ xuống, chuyện xấu của nhân vật chính, liệu có ai thấy được? Khuynh Diễm bị Hệ Thống ấn chọn, xuyên vào quần chúng xui xẻo, bị mẹ tác giả dí bút giết chết, hòng đem bí mật con ruột bà ta chôn xuống mồ. Từ đây, hành trình của quần chúng bắt đầu!
Rầm! Cửa phòng bị mở tung ra, một bóng người hối hả chạy vào. Vừa nhìn thấy cả đám đầu gấu xăm trổ bặm trợn vây quanh giường Khuynh Diễm, Miên Tửu lập tức chạy đến chắn trước người cô, cảnh giác nhìn bọn họ "Các người muốn làm gì cô ấy?" Đám bệnh nhân bặm trợn bị kì thị ngoại hình "..." Cậu phải hỏi là cô gái mà cậu đang bảo vệ muốn xử trí bọn tôi thế nào. Đã là thời đại nào rồi, đừng đánh giá người khác qua ngoại hình được không? Như vậy là thiển cận lắm đấy! Chuyện này cũng không thể trách Miên Tửu, vừa bước vào liền nhìn thấy Khuynh Diễm yếu ớt nằm trên giường bệnh. Còn đám người vây quanh cô thì khí thế hung hãn, đồ vật trong phòng đều bị lật tung lên, đây rõ ràng chính là hiện trường đánh nhau! Là bọn họ ỷ đông hiếp yếu bắt nạt cô! Đám đầu gấu hung hãn "..." Nỗi oan nhảy sông Hoàng Hà cũng không tẩy sạch. "Các người ra ngoài trước đi, đem một bộ quần áo sạch sẽ đến đây." Khuynh Diễm phất tay. "Vậy chúng tôi đi trước, Khuynh tỷ giữ gìn sức khỏe." Sớm ngày tính sổ Kỷ ca trả thù cho chúng tôi! Câu cuối cùng bọn họ chỉ dám ám chỉ chứ không dám nói ra, Kỷ Ôn rất ma quỷ, lỡ như hắn gắn thiết bị nghe lén ở đâu đó thì toang chết bọn họ! Khuynh Diễm nhíu mày nhìn Miên Tửu một vòng, toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều ướt đẫm. Chân mang dép đi trong nhà, không hiểu đi đường thế nào mà đế dép cũng đã sắp rơi ra. Trên áo dính đầy bùn đất, khuỷu tay còn có không ít vết trầy xước, nước mưa thấm vào mạch điện bên trong, mơ hồ có tia sáng lóe lên. Nhìn hắn như đứa nhỏ đi lạc vừa bị người ta ngược đãi. Khuynh Diễm nhíu mày "Sao tay lại bị thương, là ai bắt nạt anh?" Miên Tửu giấu khuỷu tay ra sau lưng "Tôi bất cẩn té ngã, em có sao không? Những người vừa nãy đến gây sự với em sao?" "Bọn hắn không dám." Ngược lại là mi, đi đâu để ra nông nổi này? Ta chỉ mới không gặp mi một tuần, ai dám ở sau lưng ta hành hạ mi! "Sao mấy hôm nay em không đến tìm tôi, có phải em giận tôi chuyện lần trước không? Tôi không..." Miên Tửu muốn giải thích gì đó, nhưng cửa phòng chợt mở ra, làm gián đoạn lời nói của hắn. Bệnh nhân đội mũ lưỡi trai mang quần áo vào, Khuynh Diễm nhận lấy đồ liền đưa cho Miên Tửu "Anh đi thay quần áo trước đi, có chuyện gì lát nữa nói." Vết rách trên khuỷu tay hắn bị nước mưa thấm vào, giọng nói cũng đã phát ra tiếng rè rè. Khuynh Diễm đưa quần áo xong liền cúi đầu bấm điện thoại, nhắn người biết kiểm tra máy móc đến xem vết thương cho Miên Tửu. Nhưng hành động bấm điện thoại của cô trong mắt Miên Tửu, lại được giải nghĩa thành cô đang cố ý phớt lờ hắn. Giờ cô đã chán ghét hắn đến mức ngay cả nghe hắn giải thích, cô cũng không còn kiên nhẫn nữa... Khuynh Diễm nhắn tin xong ngẩng đầu lên, thì thấy Miên Tửu vẫn đứng trước mặt cô. Sao còn chưa đi thay quần áo? Không biết chỗ thay ở đâu? Cô giơ tay chỉ góc trái phòng "Toilet bên đó." Miên Tửu mấp máy môi như muốn nói chuyện, nhưng cuối cùng lại gục đầu xuống, lủi thủi ôm quần áo đi vào toilet. Khuynh Diễm cũng không chú ý sự kỳ lạ của hắn, ở bên ngoài gọi người đến dọn dẹp lại phòng bệnh. Từ lúc chờ người đến dọn, tới lúc phòng được dọn sạch sẽ khang trang, hơn nửa tiếng trôi qua nhưng vẫn không thấy Miên Tửu đi ra ngoài. Khuynh Diễm nhíu mày nghi hoặc. Không phải là bị ướt mưa chập mạch rồi ngất xỉu bên trong rồi đấy chứ? Nghĩ nghĩ vẫn thấy không ổn, cô đi đến gõ cửa toilet, thử gọi "Miên Tửu." Phía trong vang lên tiếng lạch cạch, khoảng một phút sau thì cửa mở ra. Thiếu niên đầu tóc ướt sũng xuất hiện trước mặt cô, trên người vẫn là bộ quần áo dính đầy bùn đất lúc vừa mới tới. Nhìn thấy hắn như vậy thì Khuynh Diễm không khỏi nhíu mày "Sao anh không thay đồ?" Trốn trong đây nửa tiếng làm quái gì mà đến quần áo cũng không thay? Dựa theo bản tính kén cá chọn canh của Tịch Dạ, Khuynh Diễm có đủ cơ sở để nghĩ rằng hắn là đang chê quần áo này xấu, nên mới giở thói không chịu thay. "Ở đây chỉ có đồng phục bệnh nhân, sáng mai tôi gọi người đi mua quần áo khác cho anh, tạm thời mặc cái này đi." Miên Tửu không nói được hay không được, chỉ gật gật đầu, giơ tay lên muốn đóng cửa toilet lại. "Khoan đã." Khuynh Diễm ngăn động tác hắn, đi đến tủ đựng vật dụng cá nhân, lấy ra một chiếc khăn lông. Theo thói quen đưa tay muốn lau tóc hắn, nhưng bàn tay giơ được nửa chừng liền thu lại, chuyển thành đưa khăn cho hắn tự làm "Lau khô tóc trước đi." Miên Tửu nhìn thấy động tác của Khuynh Diễm thì thân thể cứng đờ tại chỗ. Tại sao lại không chạm vào hắn? Tại sao lại rút tay đi? Hắn sẽ không chạy nữa đâu, cô lau tóc cho hắn được không... Khuynh Diễm nhìn thấy Miên Tửu cứ đứng yên không chịu nhận khăn, đáy lòng không khỏi cảm thấy khó hiểu. Tiểu ăn vạ lại làm sao vậy? Sợ khăn này có người dùng qua rồi? Bệnh sạch sẽ tái phát? Khuynh Diễm nhẫn nại tính tình giải thích "Đây là khăn mới mua, tôi chưa dùng, không bẩn." "Em đừng cư xử với tôi như vậy! Tôi không có chê em bẩn! Tôi cũng không ghét em chạm vào tôi! Tôi ghét tôi! Tôi chỉ ghét tôi!" Miên Tửu đột nhiên như bị kích động, giọng nói đều nâng cao lên, đến cuối cùng còn tự nắm tay đánh vào đầu mình. Khuynh Diễm hoàn toàn không hiểu gì hết. Nhưng động tác nhanh hơn suy nghĩ, kịp thời kéo tay Miên Tửu, ngăn hắn lại. "Tôi đã đợi em đến, ngày nào cũng đợi em, tôi muốn nói cho em biết, nhưng em không đến, tôi đi tìm đồ vật của em, nhưng không có cái nào, tôi đi tìm vỏ kẹo, sau đó tìm em..." Nội dung Miên Tửu nói quá hỗn loạn, hơi thở hắn lại đứt quãng, Khuynh Diễm có nghe cũng không hiểu hắn đang muốn diễn đạt điều gì. Cô giơ tay nhẹ vuốt vuốt lên lưng hắn "Không cần gấp, từ từ nói." Thân thể Miên Tửu lập tức cứng ngắc lại, âm thanh đang nói cũng ngưng bặt. Khuynh Diễm dường như nhớ ra gì đó, nhanh chóng rút bàn tay rời khỏi lưng hắn. Quên mất. Tiểu ăn vạ này không thể chạm vào. Lần này thì Miên Tửu thực sự tủi thân đến khóc lên. Không có nước mắt rơi xuống, nhưng âm thanh phát ra từ miệng hắn, là tiếng khóc. Không phải bật ghi âm, là tiếng khóc thật sự của hắn. Gương mặt cứng ngắc vô cảm, nhưng tiếng khóc lại vang lên đến tan nát cõi lòng. Người khác nhìn vào đều sẽ cảm thấy ghê tởm sợ hãi, nhưng Khuynh Diễm lại thấy... cô sắp không xong rồi! Bàn tay đưa lên muốn chạm vào người Miên Tửu dỗ dỗ hắn, nhưng mỗi lần đều là đưa đến nửa đường, rồi lại hạ xuống, tuyệt đối không chạm vào. Miên Tửu nhìn thấy hành động này của cô thì càng khóc dữ dội hơn. Hắn đã nói hắn không ghét cô chạm vào, nhưng cô vẫn không hiểu, dù hắn có giải thích bao nhiêu, cô cũng đều không hiểu! Tất cả là lỗi của hắn, giờ thì mọi chuyện đã ra nông nổi này, không thể cứu vãn được nữa! Khuynh Diễm không biết suy nghĩ trong lòng Miên Tửu, cô chỉ nghĩ hôm trước đã hứa không chạm vào hắn, thì hiện tại nên giữ lời. Người quen sống lừa đảo như Khuynh Diễm, muốn giữ lời hứa cũng phải nỗ lực lắm. Cô nỗ lực như vậy, nhưng trong mắt Miên Tửu lại biến thành mối quan hệ giữa hai người đã đến bước đường cùng, dù hắn có làm gì cũng không còn cách cứu vãn nữa. Khuynh Diễm bị dồn ép đến dỗ không được mà không dỗ cũng không xong, đấu tranh một lúc thì dứt khoát kéo Miên Tửu ôm vào lòng. Đây là do hắn ép cô, chứ không phải do cô không giữ lời hứa! Nhưng chuyện làm Khuynh Diễm không ngờ đến là, cô vừa chạm vào Miên Tửu, thì tiếng khóc của hắn lập tức nhỏ lại. Khuynh Diễm "? ? ?" Thử đưa tay xoa xoa lên lưng hắn, Miên Tửu liền chỉ còn phát ra âm thanh khụt khịt bé xíu, không khóc đến vô cùng thương tâm nữa. Khuynh Diễm "..." Tiểu ăn vạ là đang nhõng nhẽo với ta sao? Hôm trước còn trốn khỏi ta, hôm nay đã nhõng nhẽo với ta, chẳng lẽ... "Anh ở bên ngoài bị người ta bắt nạt rồi phải không?" "Không có." Miên Tửu gục gặc lắc đầu. Khuynh Diễm không tin "Vậy tại sao anh khóc?" "Tôi muốn em ôm tôi, nhưng em không ôm, nên tôi khóc." Miên Tửu lí nhí trả lời. Khuynh Diễm "..." Anh là trẻ con sao? Hay anh tưởng mình là nữ chính phim truyền hình? Nữ chính cũng không phải cứ đòi ôm là gào lên khóc như anh đâu! Này là nữ chính phiên bản ăn vạ đỉnh cao mẹ nó rồi! Đạo diễn, ta từ chối đóng vai nam chính bộ phim này!
Sau khi Diêm Túc từ bệnh viện trở về, hắn vẫn luôn trong trạng thái thất tới lúc vào biệt thự, cuối cùng hắn cũng không nhịn được suy tư hỏi trợ lý "Cậu xem, có phải tôi bị trúng tà không?"Theo lẽ thường, nếu một người tùy tiện ôm hắn… không, không cần đến mức ôm, chỉ cần vừa hơi có ý đồ bất chính với thân thể hắn, đã đủ để kẻ đó không thấy nổi mặt trời ngày hôm Khuynh Diễm hết lần này đến lần khác vượt giới hạn, hắn đều không tính toán với chí, khi thân thể cô và hắn tiếp xúc trong thời gian càng dài, tâm hắn sẽ càng mềm nói vai diễn phim truyền hình, dù cô có đòi sao trên trời, hắn cũng nghĩ cách mua về một hành tinh đứng tên chắc chắn là bị trúng tà lý dùng vẻ mặt nghiêm trang hỏi "Ngài muốn nghe lời thật lòng hay giả dối?""Thật." Diêm Túc chọn rất dứt lý chân thành nói "Ngài không trúng tà, mà ngài trúng mũi tên vàng của thần Cupid."Diêm Túc nghi ngờ vài giây, sau đó mới hiểu đây là ám chỉ hắn thích Khuynh sao có thể?Kết luận vô căn cứ!Trừ lương!Trợ lý "…"Tôi dành cả trái tim trả lời ngài, ngài lại nhẫn tâm cắt bát cơm thì đừng trách tôi độc ác!Tiếp chiêu đi!"Giờ đã tra ra người mua chuộc bác sĩ Chu, chúng ta chỉ cần theo dõi Hà Điềm Điềm, dò la tung tích kẻ đứng sau. Không nhất thiết phải chờ Kiều tiểu thư hồi phục trí nhớ nữa."Trợ lý đều đều giọng nói "Dù sao Diêm tổng cũng không thích cô ấy, cứ bỏ mặc cô ấy ở Ánh Dương tự sinh tự diệt là được."Diêm Túc nghe đến đây liền nhíu mày, mơ hồ không đồng ý."Nhốt cô ấy vào phòng, cử đội ngũ vệ sĩ tới canh giữ, đảm bảo cô ấy không thể trốn viện. Bớt làm loạn phiền hà tới ngài."Trợ lý càng nói, cảm giác phản đối dưới đáy lòng Diêm Túc càng nảy lên mãnh hắn mạnh miệng hù dọa sẽ nhốt Khuynh Diễm, nhưng hắn không thật sự muốn mèo nhỏ, nhốt nó vào lồng còn khiến nó khổ sở, huống chi cô là một con người?Ai có thể hạnh phúc khi bị giam cầm trong bốn bức tường chật hẹp?Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng cô một mình chịu khổ chịu đau, cô độc không người an ủi, là tim hắn liền co thắt lại. "Sau khi mất trí nhớ, Kiều tiểu thư rất dựa dẫm Diêm tổng. Bây giờ trong mắt cô ấy, ngài chính là người thân duy nhất."Trợ lý bình tĩnh phân tích "Diêm tổng bỏ mặc cô ấy, còn bắt nhốt cô ấy, có lẽ cô ấy sẽ làm chuyện dại dột. Nhưng ngài đâu thích Kiều tiểu thư, sống chết của cô ấy chắc cũng đâu ảnh hưởng tới ngài."Khó chịu không? Đau lòng không? Phẫn nộ không?Cho ngài trừ lương tôi này!Diêm Túc liếc mắt nhìn trợ lý, nhiệt độ trong phòng giảm xuống đến cực kỳ rét nói mình không thích Khuynh Diễm, chứ không nói bỏ cô sống chết không ai hắn ở đây, cô tuyệt đối sẽ không chết!Trợ lý nhìn ánh mắt đầy sát khí của Diêm Túc, liền lắc đầu thở dài "Ngài thích Kiều tiểu thư thì cứ tiến tới, sao phải chống chế làm gì? Cô ấy xinh đẹp như vậy, còn sắp về giới giải trí. Ngài mà cứ chần chờ, mất vợ cho xem."Diêm Túc trầm giọng khiển trách "Cô ấy chưa phải vợ tôi, dùng từ nghiêm chỉnh vào."Ăn nói không ra thể thống!Hủy hoại thanh danh cô gái người ta!Trợ lý "…" Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, nhưng tâm hồn Diêm tổng vẫn đang lơ lửng ở thập niên cổ gái thời nay đều thích được đối phương chủ động cưa cẩm, vung tiền làm rầm làm mà cứ cứng nhắc kiểu này, chắc tới sáu mươi tuổi cũng chưa kết hôn rầu!Diêm Túc tự hỏi chính mình, rốt cuộc hắn có thích Khuynh Diễm không?Cảm giác rung động lần đầu xuất hiện là ở KTV, thời điểm hắn vô tình ngã lên người cô, đáy lòng hắn đã phát ra tiếng thúc giục rất kỳ kêu gọi hắn phải tới gần cô, chạm vào cô, chiếm hữu cô, khiến cô thuộc về hắn!Nhưng hắn vốn là người lý trí, luôn ngăn mình làm theo bản năng bộc phát nhất là về sau, càng tiếp xúc với cô, càng khiến hắn giống như kẻ nghiện không dứt ra đã quen biết cô hơn một năm qua, tại sao trước kia chẳng hề có cảm giác, mà phải chờ gần đây va chạm thân thể với cô, hắn mới sinh ra khao khát bất thường?Chẳng lẽ hắn… là loại đàn ông tồi, thèm muốn làm bậy với thiếu nữ người ta?Diêm Túc suy nghĩ một lúc, liền không chấp nhận được nhân cách tồi của mai phải đặt lịch hẹn bác sĩ tâm lý, xem có biện pháp nào thay đổi con người cặn bã trong hắn không…—Chàng trai trẻ cười tươi rói đến khuôn mặt sắp nở thành đóa hoa cúc, ân cần hỏi "Kiều lão sư, cô thấy kịch bản thế nào? Nếu có chỗ khiến cô không thích, cô cứ nói. Tôi sẽ điều chỉnh đến khi cô hài lòng mới thôi!"Khuynh Diễm đóng tập tài liệu, nhạt giọng bình phẩm "Kịch bản không có vấn đề." Nhưng mi thì có!Đặc biệt là biểu cảm nhiệt tình lố lăng của mi!Vào lần đầu tiên ta đến tìm mi, mi còn rượu chè bê tha, khóc than vợ con phản chờ bị ta đánh một trận, mi mới tỉnh ngộ muốn sống mà hôm nay mi lại vui tươi như biến thành người khác, cư dân mạng còn đang kêu réo mi đáng thương, đúng là sai lầm nghiêm trọng!Nam sinh viên họ Trần… không đúng, hiện tại đã là đạo diễn Trần, ánh mắt nhìn Khuynh Diễm chỉ thiếu điều hóa thành biểu tượng hai đồng đô la, xem cô như cây hái ra hắn đã nghĩ thông suốt rồi, dành cả thanh xuân truy chân ái, cuối cùng chân ái cũng phản bội duy nhất không bao giờ phản bội hắn, chính là tiền!Nhờ sự giúp đỡ của cô, mà bộ phim đầu tay của hắn đã trở thành dự án hỉ nhất là ngay cả tập đoàn Diêm thị cũng tới góp vốn, hóa ra vị đại nhân vật đó mới là kim chủ của cô, chứ không phải Chủ tịch GGG như lời giờ trong lòng hắn, cô chính là quý nhân, là thần tài phát lộc, đương nhiên hắn phải nhiệt tình với cô!"Theo điều kiện trao đổi, tôi giúp anh đoạt lại kịch bản, còn anh đưa tôi một vai diễn." Khuynh Diễm chậm rãi nhắc diễn Trần hắng giọng, quay về biểu cảm nghiêm túc phân tích "Câu chuyện này xoay quanh một nữ tử ngây thơ tiến cung làm phi, trải qua ám hại phân tranh, cuối cùng tính cách biến đổi. Thế cờ xoay chuyển, nàng không chỉ đánh bại hậu cung, mà còn chiếm cả sơn hà của hoàng đế.""Nội dung đề cao nữ quyền, giai đoạn tâm lý của nữ chính sẽ có chuyển biến lớn. Ban đầu là trong sáng ngây thơ, về sau quyết đoán lạnh lùng. Người diễn vai này phải đánh bật được hai thần thái khác biệt."Khuynh Diễm gật đầu "Nghe cũng khá thú vị."Đạo diễn Trần "…" Chỉ thú vị thôi sao?Chẳng phải lúc này cô nên bày tỏ mình sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành vai diễn à?"Kiều lão sư, cô có muốn diễn thử một phân đoạn của nữ chính không? Nếu bây giờ cô chưa sẵn sàng, vậy có thể về nhà tập luyện, chờ hai ngày nữa quay lại thử vai."Khuynh Diễm ngạc nhiên "Tôi không đóng nữ chính."Đạo diễn Trần hơi ngẩn ra, sau đó tự hiểu thấu gật gù "Cũng phải, Kiều lão sư còn đang điều trị tâm lý, vai nữ chính quá áp lực, là tôi suy nghĩ không chu toàn."Hắn lật kịch bản tới một trang khác, đề xuất hỏi "Vậy vai nữ hai thì thế nào? Tần suất lên sóng dàn trải từ đầu đến cuối phim, là tỷ muội thân thiết với nữ chính, có thể giúp cô xây dựng hình tượng tốt trong mắt khán giả."Khuynh Diễm tiếp tục lắc đầu từ chối."Vậy cô... định đóng vai gì?" Đạo diễn Trần hoang Diễm gõ ngón tay xuống bàn, khóe môi nhếch lên nụ cười quyết đoán "Nam phản diện."Đạo diễn Trần "..." Phản diện thì hắn hiểu, nhưng nam phản diện là cái gì!Trùm cuối phim là lão hoàng đế năm mươi tuổi, dù có tìm chuyên viên trang điểm hàng đầu, cũng không hóa trang nổi cho một cô gái trẻ thành ông già ngựa nghe nói sức khỏe tinh thần cô không ổn, có phải bây giờ bệnh tình cô đang tái phát không?
xuyên nhanh kí chủ nhà ta bệnh không nhẹ