vợ luôn nghĩ tôi không yêu em ấy

Mẹ Hạ hạ giọng nói với người phụ nữ kia: "Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa." Trên mặt người phụ nữ kia mang theo một chút cau có, ánh mắt bà ta quét một vòng quan sát căn nhà cũ nát của mẹ Hạ nói: "Chỗ này, tôi nhớ trước đây vẫn là anh ấy sắp xếp cho các người." "Kiến nghị của tao bây giờ là mày lập tức quay về đi, sau đó nói xin lỗi với Trương Dương. Nếu không đợi cậu ấy nghĩ thông suốt rồi muốn chia tay mày, lúc đó đã không còn kịp nữa." Ánh mắt Vương Hạo mang theo sợ hãi: "Mày, mày nói không sai." Hạ Nghiêu thở ra một hơi nói:"Cho nên nếu đặt tớ trong tình huống đó, tớ cũng sẽ cứu em gái cậu, tớ thật lòng thật ý muốn cứu con bé, không hề nghĩ muốn có được thứ gì cả, chẳng phải có câu nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp phù đồ sao, nói không chừng nhờ việc thiện này của tớ, tương lai sau này có thể sẽ có được phúc báo*." App Vay Tiền. Sáng sớm thứ hai, Chu Độ đã đến lớp học. Làm cho hắn ngạc nhiên chính là, Hạ Nghiêu lần nào cũng đến trường sớm vậy mà chưa lấy điện thoại ra xem giờ, cách thời gian lên lớp còn hơn 50 phút nữa. Chu Độ từ chỗ ngồi của mình đứng lên, ngồi xuống ghế của Mập mạp, như vậy Hạ Nghiêu vừa đến liền có thể nhìn thấy hắn Độ quyết định rồi, đợi giờ chào cờ hôm nay kết thúc, hắn sẽ tỏ tình với Hạ Nghiêu. Đương nhiên, hắn cũng tính xin lỗi Hạ Nghiêu cái việc bữa hôm hôn cậu, đợi đến khi Hạ Nghiêu nhận lời rồi mới hôn đáng tiếc, hắn đợi được Mập mạp đến, nhưng lại không đợi được Hạ đến lúc Hạ Nghiêu bước vào phòng học, tiếng chuông thông báo vào học vừa vặn vang lên. Chu Độ chỉ có thể quay về chỗ ngồi của khi Hạ Nghiêu bước vào lớp học, vội vội vàng vàng lấy sách Ngữ văn ra, rồi móc ra một cuốn vở, cúi đầu viết chính tả thơ Độ vẫn yên lặng một mực nhìn bóng lưng của Hạ Nghiêu, bà chủ tiệm đứng ở cửa lớp dòm xung quanh xem tình hình đọc sách buổi sáng của mọi người, vừa liếc mắt liền nhìn thấy hai con mắt đang ở không của Chu Độ.“Khụ khụ!” Bà chủ tiệm nhìn chằm chằm về phía Chu Độ, nặng nề ho một tiếng. Bạn cùng bàn của Chu Độ vội vàng lấy khuỷu tay đụng đụng hắn, hắn lúc này mới quay trở về.“Ngày mốt là đến kỳ kiểm tra tháng rồi, các cô cậu có thể chú ý một chút được không. Có một vài người đừng tưởng rằng mình thi được vài lần hạng nhất là có thể xem thường, lần này hạng nhất nếu như bị lớp bên cạnh lấy được, tôi xem mấy cô cậu làm sao ăn nói với tôi.”Mọi người đều biết bà chủ tiệm đang nói ai, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Chu Độ. Chu Độ làm vẻ chẳng liên quan đến mình, chậm rãi mở cuốn sách Ngữ văn trên tay mình tra đối với Chu Độ mà nói là một việc nhỏ không thể nhỏ hơn được nữa trong các việc nhỏ, lúc tiểu học hắn vẫn còn dương dương tự đắc* vì việc được điểm tuyệt đối. Bây giờ hả, cho dù có thi được hạng nhất toàn trường cũng chẳng làm trong lòng hắn gợn tí sóng nào.* dương dương tự đắc kiêu ngạoMẹ Chu Độ vẫn luôn nói với hắn một câu “Việc học là việc của con, con thích tự nhiên sẽ chú tâm học hành, không thích mẹ ép con thế nào cũng chẳng có tác dụng.”Chu Độ không biết mình có thích việc học hay không, hắn chỉ biết việc học đối với hắn mà nói chỉ là một phần của cuộc sống, giống với việc ăn cơm, mặc đồ hằng ngày. Kiểm tra thì hắn lại càng không thèm để ý, hạng nhất hay hạng bét, trong lòng hắn đều như mà kể từ sau khi Hạ Nghiêu nói với hắn cậu muốn được thông minh như hắn, muốn học giỏi như hắn, Chu Độ cảm thấy hạng nhất thật ra vẫn còn tác dụng đó chứ, có thể khiến Hạ Nghiêu chú ý mà không phải sao?Nghĩ đến đây, hắn điều chỉnh thái độ nghiêm túc một hai theo thông lệ chào cờ đầu tuần, tuần này đến phiên lớp bọn họn kéo cờ, Chu Độ bị lớp trưởng thể dục kéo đi cầm thực trong lòng hắn vô cùng không muốn đi, bởi vì như này, vào lúc hết giờ chào cờ hắn sẽ không thể nào đi tìm Hạ Nghiêu trưởng thể dục ra sức khen ngợi hắn, rồi còn lôi mấy cái gì mà đây là niềm vinh dự của lớp chúng ta vân vân các kiểu ra nói. Chu Độ bị cậu ta phiền không chịu được, chỉ có thể đồng ý đề nghị của cậu đến khi một ngày học dài kết thúc, Chu Độ như bình thường đứng ở cửa lớp đợi Hạ Nghiêu cùng về. Lúc Hạ Nghiêu đi qua hắn, đến nhìn không thèm nhìn hắn một Độ muốn nói chuyện với cậu, Hạ Nghiêu vậy mà lại nhanh chóng chạy lên vài bước, bắt kịp An Bồng Bồng ở trước mặt. Hôm nay đến lượt An Bồng Bồng chạy hậu cần, Hạ Nghiêu đi đến bên cạnh nhỏ nói “Hôm nay tớ giúp cậu cho.”Sắc mặt An Bồng Bồng đỏ lên, ánh mắt sáng long lanh nhìn Hạ họ cứ như vậy đi mất, chỉ để lại cho Chu Độ hai bóng lưng kề nhau. Hắn một bên nói thầm trong lòng không được tức giận, một bên lặng lẽ đi theo phía sau hai người trưởng thể dục nhìn thấy Chu Độ liền cười với hắn nói “Tao nhìn mày đi lại không sao rồi, chân lành rồi hả?”Chu Đô không để ý ừ một trưởng thể dục lại nói tiếp “Hôm nay đấu với tao hai vòng được không?”Chu Độ lúc này mới chuyển ánh mắt đến trên người đối diện, “Được thôi.” Hắn đơn giản khởi động tay chân, nhảy vài cái tại sao thì Hạ Nghiêu tạm thời cũng không đi đâu được, đấu với lớp trưởng thể dục hai vòng cũng không nhằm nhò gì. Suy cho cùng hắn cũng muốn tham gia hội thao năm nay, mấy năm trước hắn chưa bao giờ lọt ra khỏi top 3 của cuộc thi chạy bền, lần này chân bị thương, đã mấy ngày chẳng luyện tập gì rồi.“Đến đây đến đây.” Lớp trưởng thể dục vô cùng hưng phấn lôi Chu Độ ra đường chạy, hai người chuẩn bị tư thế, đợi khi lớp trưởng thể dục hô bắt đầu, liền mãnh mẽ chạy vọt về phía Nghiêu mặc dù đứng bên cạnh An Bồng Bồng giúp đỡ, thế nhưng toàn bộ lực chú ý đều bị Chu Độ hút mất tiêu, làm lúc cậu đưa nước cho An Bồng Bồng, trực tiếp buông tay làm chai nước rớt thẳng xuống đất.“Cậu làm sao vậy hả?” An Bồng Bồng khom lưng nhặt chai nước ở dưới đất lên, “Có chút lơ đãng.”Hạ Nghiêu treo lên một nụ cười xin lỗi, lắc lắc đầu tiếp tục giúp nhỏ phân phát trước mặt người khác, Hạ Nghiêu luôn luôn có cảm giác mình lớn hơn bọn họ rất nhiều, dù sao cậu cũng sống nhiều hơn người ta biết bao nhiêu năm. Thế nhưng vừa nhìn thấy Chu Độ, Hạ Nghiêu liền cảm thấy mình lại biến thành con người năm đó khổ sở vì một tình yêu vô vọng. Muốn tới gần hơn, lại sợ bản thân bị ghét người bên cạnh sau khi luyện tập xong ngồi nghỉ ngơi đã lấy hết nước suối, An Bồng Bồng nhìn nhìn nói “Bọn mình có cần phải đến phòng dụng cụ lấy thêm một ít nước qua đây không?”Hạ Nghiêu gật gật đầu, khiêng đồ cái loại công việc cần thể lực này đương nhiên không thể để con gái làm được. Một bạn học đang nghỉ ngơi ở bên cạnh đứng lên nói “Vậy để tớ đi cho.”An Bồng Bồng đỏ mặt từ chối “Không cần đâu, cậu vừa mới chạy xong, nghỉ một lát đi, bọn mình không bưng nguyên một thùng, không có việc gì đâu.”Vị bạn học kia đại khái cũng khá mệt rồi, nghe thấy An Bồng Bồng nói vậy cũng không tiếp tục khăng khăng muốn bưng khi Chu Độ chạy xong hai vòng, lại đi đến chỗ vừa nãy mà Hạ Nghiêu đứng, nhưng chẳng thấy người đâu. Hắn tưởng là chắc Hạ Nghiêu đã về nhà rồi, vội vàng từ đường chạy chạy đến một bạn học đang ngồi nghỉ ngơi trên khán đài.“Hạ Nghiêu đâu?” Hắn thở hổn hển kia vặn chai nước suối lại, chỉ về hướng phòng dụng cụ “Cậu ấy cùng với An Bồng Bồng đi lấy nước rồi.”Chu Độ xoay đầu nhìn về hướng phòng dụng cụ, trực tiếp chạy thẳng qua bên kia. Lúc hắn chạy qua đường chạy, vừa vặn xoẹt qua lớp trưởng thể dục.“Ê, sao đấy? Không chạy nữa à?” Lớp trưởng thể dục vừa chạy vừa ngoái đầu lại Độ phất phất tay với cậu ta, đầu cũng chẳng thèm quay lại cứ hướng về phía phòng dụng cụ mà đến cửa phòng dụng cụ, Chu Độ dừng lại ổn định hơi thở, phòng dụng cụ ở lầu hai, mà bên này bình thường chẳng có người. Chu Độ nghĩ thầm, một lát nữa đem An Bồng Bồng đi chỗ khác, hắn có thể tỏ tình với Hạ Nghiêu ở chỗ tỏ tình Chu Độ đã tập đi tập lại vào cuối tuần, cảm thấy bản thân không có vấn đề gì phải lo hít sâu một hơi, bước lên cầu thang. Lầu trên vắng vẻ chỉ có mỗi tiếng bước chân không nhanh không chậm của hắn, gần đến phòng dụng cụ, Chu Độ đột nhiên cảm thấy có chút khẩn siết chặt tay lại, đứng ở ngay cửa phòng dụng cụ, tính đẩy cửa đi trong cánh cửa khép hờ đột nhiên truyền đến một giọng nói thẹn thùng của con gái “Tớ, tớ thích cậu, Hạ Nghiêu.”Chu Độ cảm thấy da đầu hắn nổ rồi, nghĩ cũng chẳng thèm nghĩ đẩy mạnh cánh cửa lớn của phòng dụng cụ tiếng loảng xoảng, cánh cửa lớn đập mạnh vào bức tường lại bật ra trở lại. Hai người trong phòng đều bị giật mình, không hẹn mà cùng quay đầu Bồng Bồng không nghĩ tới Chu Độ bỗng nhiên xuất hiện, da mặt liền đỏ lên như có thể chảy ra máu. Nhỏ đem mảnh giấy được cắt hình trái tim màu đỏ đang cầm trong tay nhét vào tay của Hạ Nghiêu, hốt hoảng từ bên cạnh Chu Độ chạy ra Độ nắm chặt bàn tay lại, đứng ở cửa một tiếng cũng không nói nhìn chằm chằm Hạ Nghiêu ở trong Nghiêu lập tức có cảm giác như bị bắt gian tại trận, bức thư tình mà An Bồng Bồng nhét vào tay cậu như một cụ khoai lang phỏng tay, Hạ Nghiêu lập tức không biết phải xử lý như nào mới Độ từng bước từng bước tiến về phía Hạ Nghiêu, hắn bước thật chậm, thế nhưng mỗi bước đều như đang giẫm lên trên trái tim của Hạ Nghiêu theo bản năng cảm giác có chút nguy hiểm, cậu nắm chặt bức thư tình trong tay, thân thể khẽ run lên.“Tớ, tớ đi trước đây.” Cậu không dám ngẩng đầu lên nhìn Chu Độ, rũ mắt xuống muốn từ bên cạnh hắn chạy đáng tiếc Chu Độ không cho cậu cơ hội này, hắn đưa tay ra kéo Hạ Nghiêu đến bên cạnh mình.“Lấy ra.” Hắn trầm giọng Nghiêu hoảng sợ quay đầu nhìn Chu Độ, không biết hắn muốn cậu lấy ra cái Độ nhìn thấy Hạ Nghiêu nắm chặt bức thư tình của An Bồng Bồng trong tay, ngọn lửa trong lòng đã đốt hắn đến sắp mất đi lý trí nắm lấy cổ tay của Hạ Nghiêu, kéo cậu đến trước mặt mình, sau đó gỡ từng ngón tay của Hạ Nghiêu ra, lấy bức thư tình trong tay Hạ Nghiêu ra.“Nói cái gì mà không thích tôi, thì ra là vì nhỏ kia?” Chu Độ cầm bức thư tình đặt trước mắt Hạ Nghiêu.“Không phải…” Hạ Nghiêu mở miệng, nhưng lại không biết phải giải thích như thế nào.“Vậy thì vì sao cậu lại không thích tôi?” Chu Độ kề sát Hạ Nghiêu, toàn bộ hơi thở khi nói chuyển đều phả vào mặt Hạ Nghiêu, “Bây giờ tôi biết rồi, cậu không thích tôi, là vì cậu thay lòng rồi.”Viền mắt Hạ Nghiêu lập tức đỏ lên, cậu nhìn gương mặt Chu Độ gần ngay trước mắt, giọng nói khàn khàn “Chu Độ, cầu xin cậu.”“Cầu xin cậu bỏ qua cho tớ đi.”Chu Độ cắn răng, hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Nghiêu nói “Tôi không bỏ, là cậu nói thích tôi.”Nước ở hốc mắt Hạ Nghiêu trực trào ra, Chu Độ không nghĩ tới Hạ Nghiêu sẽ khóc, lập tức luống cuống tay chân.“Rõ ràng là lỗi của cậu.” Hắn buông cổ tay của Hạ Nghiêu ra, lùi về sau một bước lẩm bẩm.“Là lỗi của tớ.” Sắc mặt Hạ Nghiêu trắng bệch, đôi môi run rẩy nói “Tớ không nên gặp cậu, không nên thích cậu, không nên trở về nơi này một lần nữa. Vì sao người chết không phải tớ, Chu Độ vì sao không phải tớ?”Chu Độ nghe không hiểu cậu đang nói gì, nhìn thấy Hạ Nghiêu nói muốn chết, trái tim co rút, đau đến không thể thở nổi.“Cậu muốn chết sao? Cậu chán ghét tôi đến như vậy sao?” Hắn nhịn không được rống lên, “Cậu không thích tôi vậy thì tại sao lại đi viết cuốn nhật ký đó, không thích tôi tại sao lại ở trong bệnh viện nói với tôi những lời đó!”Hai mắt Hạ Nghiêu chợt mở to, Chu Độ biết rồi, Chu Độ cái gì cũng biết hết rồi.“Tôi…” Chu Độ căng thẳng nhìn gương mặt của Hạ Nghiêu, run rẩy mở miệng, mang theo một tia khẩn cầu “Cậu có thể hay không đừng thích An Bồng Bồng.”Hạ Nghiêu không nói lời nào, chỉ mạnh mẽ lắc tim Chu Độ từng cơn đau đớn, hắn thật sự nhịn không được nữa, giơ hai cánh tay ôm lấy Hạ Nghiêu vào lòng, vùi đầu vào cẩn cổ của cậu, khó chịu nói “Cậu đừng thích An Bồng Bồng có được không, tôi thích cậu Hạ Nghiêu, cậu có thể thích tôi một lần nữa được không?”Hạ Nghiêu bị Chu Độ ôm vào trong ngực nghe được câu này, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Tác giả Giang Tâm Tiểu Chu Thế loại Trọng sinh, máu chó, thoải mái, HE~ Couple Hạ Nghiêu x Chu Độ Số chương 67 chương Văn án Sống lại trở về thời trung học, gặp lại người mình từng thầm mến, Hạ Nghiêu lựa chọn cho mình một con đường hoàn toàn ngược lại. Nếu như anh không yêu em, vậy thì em nguyện ý buông tay để anh tự do. Nhưng mà, hình như sự tình phát triển hoàn toàn ngoài dự liệu của bản thân. Một câu chuyện vô trách nhiệm Trước khi sống lại —— Hạ Nghiêu Tớ thích cậu. Chu Độ Cậu nói gì? Sau khi sống lại —— Chu Độ Anh thích em. Hạ Nghiêu Tớ chỉ coi cậu là bạn học. Chu Độ… [Nhưng mà trong cuốn nhật ký của em rõ ràng không phải viết như này!] Câu chuyện còn có một cái tên khác “Một cuốn nhật kí tỏ tình dẫn tới tình yêu”. Nhận xét tác phẩm Tai nạn giao thông khiến cho Hạ Nghiêu một lần nữa trở về thời trung học năm đó, rốt cuộc cũng có được cơ hội bù đắp lại tiếc nuối. Những sai lầm đã phạm phải có thể được sửa lại. Cho nên khi Hạ Nghiêu lần nữa gặp lại người mình từng thầm mến Chu Độ, cậu quyết định lựa chọn một con đường hoàn toàn ngược lại. Nếu như anh không yêu em, vậy thì em nguyện ý để anh được tự do. Thế nhưng, hình như sự tình lại phát triển ngoài dự liệu của Hạ Nghiêu. Văn phong điêu luyện, tình tiết phong phú, nhân vật miêu tả sống động. Tình tiết vừa máu chó vừa nuôi chó =, vừa ngược đến tâm can run rẩy vừa ngọt đến chết đi sống lại. Tiểu Hạ Nghiêu sống lại suy nghĩ rất nhiều, cùng với những lời tâm tình không đủ thẳng thắng mà dẫn đến nhiều mâu thuẫn và hiểu lầm. Cũng may hiểu lầm được giải quyết trong thời gian ngắn, hai người tạm thời xa nhau, cũng là cho tương lai sau này càng thêm ngọt ngào lăn giường. Link IT’S AUGUST TIME Chu Độ mang theo vết thương trên mặt, khóe mắt bầm đen như cột điện, Hạ Nghiêu thì đang ngoan ngoãn cúi đầu cụp tai xuống nghe bà chủ tiệm đứng đó văng nước miếng tung tóe."Hai em thật là quá tài năng! Mới sáng sớm đã cùng học sinh lớp phổ thông đánh lộn!" Ông cố ý nhấn mạnh ba chữ "lớp phổ thông" kia, càng nghĩ càng tức giận"Mặt mũi của lớp chuyên chúng ta đều bị hai em vứt sạch rồi!"Chu Độ vẫn là một bộ như chẳng có gì xảy ra, quay đầu nhìn chằm chằm cây ngô đồng ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ cái gì. Hạ Nghiêu trong lòng xấu hổ, Chu Độ là vì cậu mới đánh nhau cùng người ta."Chuyện này tôi nhất định phải báo cho gia đình hai em biết, đã là lớp 12 rồi, không đem tâm tư mà đặt trên việc học, lại còn lúc lên lớp mà đánh nhau." Bà chủ tiệm chỉ vào Hạ Nghiêu tiếp tục mắng"Đặc biệt là em đấy Hạ Nghiêu, tôi nghe các thầy cô khác nói bài tập một bài em cũng không làm, bây giờ lại còn đánh nhau, làm sao vậy, em tưởng rằng mình có thể đậu vào đại học Thanh Hoa sao, số điện thoại của mẹ em là gì, tôi bây giờ liền gọi mẹ em lên trường, đều là cuối cấp rồi, gia đình cũng không biết phối hợp với nhà trường!"Hạ Nghiêu căng thẳng nắm chặt vạt áo của mình, cậu đang định mở miệng xin thầy tha cho lần này, Chu Độ kế bên lên tiếng nói"Cậu ấy không có đánh.""Cái gì?" Bà chủ tiệm không nghĩ tới Chu Độ im lặng nãy giờ lại đột nhiên mở miệng."Cậu ấy không có đánh, chỉ đi vệ sinh mà thôi, đánh nhau chỉ có em."Bà chủ tiệm nghe được lời này, tức khắc nổi trận lôi đình, ổng vỗ bàn một cái rống lên"Em tự hào quá ha! Bây giờ tôi liền gọi mẹ em lên."Chu Độ chẳng hề để ý nói"Thầy ơi, mẹ em mang thai sắp sinh rồi, thầy gọi bố em lên tốt hơn đấy."Bà chủ tiệm không nghĩ tới Chu Độ vậy mà chẳng hề sợ việc mình gọi gia đình lên, tay nhất thời run run chỉ vào Chu Độ nói"Được, được lắm, tôi xem em chẳng có chút hối cải nào, Hạ Nghiêu em về phòng học, còn Chu Độ em ra ngoài đứng cho tôi, lúc nào bố em đến, lúc đó em mới được lên lớp!"Bà chủ tiệm nói xong cầm lấy ly nước định uống một ngụm, phát hiện ly nước chẳng còn một giọt, vì vậy liền đi lấy bình Nghiêu vừa định mở miệng, người bên cạnh cúi người xuống ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói một câu"Không muốn bị gọi gia đình lên thì im miệng."Hơi thở của Chu Độ trong nháy mắt liền bao lấy Hạ Nghiêu, cậu còn chưa kịp phản ứng, người kia đã đứng thẳng Nghiêu nhất thời có chút ngốc chủ tiệm rót nước xong trở về phát hiện Hạ Nghiêu vẫn còn đứng ở chỗ kia không nhúc nhích, lập tức tức giận nói"Em cũng muốn cùng cậu ta đứng trước cửa phải không, còn không mau trở về học."Hạ Nghiêu nghiêng đầu nhìn thoáng qua Chu Độ, rất nhanh liền cúi đầu rời khỏi văn khi trở về phòng học Hạ Nghiêu có chút không yên lòng, giáo viên Hóa học trên bục giảng liếc cậu mấy lần, Hạ Nghiêu cũng không mạp dựa đầu vào phía sau sách, nhỏ giọng hỏi Hạ Nghiêu" Nghe nói cậu cùng học sinh lớp năm đánh nhau hả?"Hạ Nghiêu nhìn Mập mạp một cái, lắc lắc đầu không nói khi tiết cuối cùng của buổi sáng kết thúc, Chu Độ cũng không có trở về. Hạ Nghiêu từ chối lời mời cùng đi ăn trưa của Mập mạp, ngồi trong phòng học ngây ngồi bị ai đó vỗ một cái, Hạ Nghiêu mới phục hồi tinh thần, phát hiện Vương Hạo và Trương Dương đang đứng ở trước mặt Hạo cau mày nhìn chằm chằm Hạ Nghiêu hỏi"Nghe nói Chu Độ cùng mày ở trong nhà vệ sinh đánh nhau cùng lũ lớp năm, rốt cuộc có chuyện gì, nó đâu?""Vẫn còn ở văn phòng."Vương Hạo quan sát cậu từ trên xuống dưới một phen, nhìn người cậu chẳng có chút vết tích của vụ đánh nhau, thế là hỏi lại"Vậy sao thầy lại cho mày về."Hạ Nghiêu há miệng, nhất thời không biết giải thích thế nào."Mày có nhìn thấy Chu Độ cùng với bọn họ đánh nhau không?" Vương Hạo lại hỏi một Nghiêu gật đầu. Vương Hạo lập tức nổi giận"Đều là bạn học vậy mà mày nhìn thấy Chu Độ bị người ta đánh cũng không giúp, mày tốt bụng quá ha!"Hạ Nghiêu lúc đó quả thực không hề tham gia cuộc đánh nhau của bọn họ, bởi vì ngay lúc ba người lớp năm kia nhào lên, cậu bị Chu Độ đẩy ra ngoài cửa, sau đó bị bọn họ ngăn lại ở bên Nghiêu rũ mi mắt xuống, ừ một phòng học đột nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc"Mày mới bị người ta đánh."Vương Hạo vẻ mặt ngạc nhiên nhìn về phía sau Hạ Nghiêu, chỉ nhìn thấy Chu Độ tay đút túi quần, chậm rãi đi về phía bọn người Chu Độ thon dài, đồng phục trường hơi rộng được Chu Độ cẩu thả mặc vào, có cảm giác đẹp trai kiệt ngạo bất tuân."Còn không bị đánh hả!" Vương Hạo chạy đến bên người anh, chỉ vào khóe miệng của anh lớn tiếng nói"Mày nhìn xem ở đâu cũng tím, là ai đánh vậy, anh giúp chú mày trả thù!""Mày là anh ai đó." Chu Độ vỗ một cái lên đầu của cậu ta, khóe mắt lại không tự chủ nhìn lướt qua Hạ Nghiêu."Tao nói thiệt đó, mấy thằng đó là ai, tan học tụi mình đi chặn đường tụi nó.""Chặn cái rắm." Chu Độ liếc cậu ta một cái, đi về chỗ ngồi của mình"Tụi bay mau đi ăn cơm đi, tao chút nữa phải về nhà.""Về làm gì? Tao phắc, không phải bà chủ tiệm đuổi mày về nhà chứ!"Tâm tình Chu Độ hình như rất vui, anh cong khóe miệng, đắc ý nói"Đi bệnh viện xem em gái tao."Vương Hạo sửng sốt một chút, lúc này mới phản ứng, cậu ta vui mừng hỏi"Dì sinh rồi hả?""Ừ." Chu Độ gật đầu một cái, đeo ba-lô lên vai"Tụi bay đi ăn cơm đi, tao về đây, bố tao đang đợi tao trước cổng."Vương Hạo ầm ĩ đòi cùng theo Chu Độ đi bệnh viện, cuối cùng vẫn là bị Trương Dương lôi Nghiêu vẫn luôn lặng lẽ ngồi ở chỗ của mình, Chu Độ vốn muốn đi về luôn, anh nhìn qua Hạ Nghiêu một cái, cuối cùng vẫn đi tới bên cạnh cậu, giả vờ vô ý hỏi"Cậu không đi ăn cơm hả?"Con mắt Hạ Nghiêu ngày thường rất tròn, nhưng bởi vì khóe mắt hơi hơi rũ xuống, cho nên lúc nào cũng cho mọi người người một dáng vẻ đáng Nghiêu thế nhưng không có trả lời câu hỏi của anh, lại hỏi ngược lại Chu Độ"Cậu sinh em gái rồi?"Chu Độ không nhịn được cười khẽ một tiếng"Là mẹ tôi sinh tôi một đứa em gái."Mi mắt Hạ Nghiêu rũ xuống, nhẹ giọng nói"Chu Độ, cảm ơn cậu."Chu Độ đứng đó không nói gì, Hạ Nghiêu đứng lên chuẩn bị rời đi, không nghĩ tới vừa đi một bước, cánh tay liền bị người nắm lại."Nếu muốn cảm ơn thì mời tôi đi uống trà sữa đi."Hạ Nghiêu kinh ngạc quay đầu lại nhìn hắn."Tôi muốn uống ở cái quán trà sữa kế bên trường kia." Chu Độ cố ý nói thêm."Được thôi." Thanh âm Hạ Nghiêu có chút gượng gạo đáp lại, sau đó hất tay Chu Độ ra liền chạy ra khỏi phòng muốn báo đáp Chu Độ, không chỉ là một ly trà sữa. Hạ Nghiêu biết, mình sắp có thể giúp Chu Độ giải quyết được một vấn đề nan giải.

vợ luôn nghĩ tôi không yêu em ấy