tổng tài tôi hung dữ
Chương 12: Cô chỉ là một nữ hầu. Chương 13: Không ngừng bị thương. Chương 14: Để mặc người ta xâu xé. Chương 15: Cả một đêm mệt mỏi. Chương 16: Ánh mắt đó chỉ dành cho căn biệt thự. Chương 17: Kiệt vũ xuất hiện. Chương 18: Quen biết năm đó. Chương 19: Cuộc điện thoại của mẹ. Chương 20: Cuộc chiến thứ hai.
Tổng Tài Tôi Hung Dữ. - "Đây là một hôn lễ độc nhất vô nhị trên thế giới với quy mô hoành tráng chưa từng có. Một người đàn ông độc thân hoàng kim trong giới kinh doanh, vô cùng có tên tuổi, mặc dù mới nổi danh mấy năm gần đây nhưng đã trị toàn bộ kỳ tài trong thương giới - Lãnh Mạn Nguyên, ông trùm địa sản. Hôm nay là ngày đại hỷ của anh, quả thực
Yeutruyen.net - Đọc truyện chữ online. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ AZW3. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ PRC/MOBI. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ EPUB. TẢI EBOOK Tổng Tài Tôi Hung Dữ PDF. Đăng nhập bằng. Vui lòng sử dụng Gmail để comment hoặc đăng nhập tài khoản. Không làm ebook cho tài khoản sử dụng email random.
App Vay Tiền. “Đây là một hôn lễ độc nhất vô nhị trên thế giới với quy mô hoành tráng chưa từng có. Một người đàn ông độc thân hoàng kim trong giới kinh doanh, vô cùng có tên tuổi, mặc dù mới nổi danh mấy năm gần đây nhưng đã thống trị toàn bộ kỳ tài trong thương giới – Lãnh Mạn Nguyên, ông trùm địa sản. Hôm nay là ngày đại hỷ của anh, quả thực là…”Trong căn phòng trang điểm rộng lớn, một chiếc ti vi màn hình phẳng chiếm cả nửa bức tường. Trên ti vi, các phóng viên đang hào hứng báo cáo về một sự việc có tiếng vang lớn trong xã hội thượng lưu, trong ống kính thỉnh thoảng lại thoáng hình ảnh một số tài liệu, trong số đó có hình ảnh một người đàn ông anh tuấn chính là chú rể của đám cưới ngày hôm nay – Lãnh Mạn ha, nói đúng hơn, anh chính là chồng tương lai của cô– Quắc Nhã mắt nhìn qua một lượt, ánh mắt của Nhã Lan dừng lại trước hình ảnh của Lãnh Mạn Nguyên, anh ngồi ở đó, giống như một nam thần, khuôn mặt anh tuấn không hề nở một nụ cười, dù chỉ là nhìn qua màn hình nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lùng thờ ơ toát ra từ anh, thêm vào đó là cái khí phách của kẻ một kẻ vương giả cũng được hiện lên rõ ra cũng nực cười, cô không hề biết nhiều về người chồng tương lai của mình, thậm chí cô còn chưa gặp mặt anh, tất cả những gì liên quan tới anh cô đều được biết thông qua ti vi hoặc tạp chí.“Đẹp trai quá!”“Lại còn trẻ như thế nữa chứ....”“Quan trọng nhất là có tiền, nghe nói anh ấy là người trẻ tuổi nhất trong danh sách những người giàu có nhất đấy....”“Có điều, anh ta nhiều scandal lắm, nghe nói, có rất nhiều các nữ minh tinh đều từng có quan hệ với anh ta, nhưng lạ thay anh ta lại chưa từng công khai thừa nhận rằng anh ta có bạn gái.”.......Cánh cửa khe khẽ được mở ra, những lời bàn luận vừa rồi của mấy cô nhân viên phục vụ dù là nhỏ thôi nhưng cũng đã lọt vào tai cô không sót chữ tiền, đẹp trai, có thế lực, chuyện tình cảm lằng nhằng....Những điều cô biết về anh chẳng qua chỉ cũng vậy mà như một giấc mơ, cô từng chỉ là một cô sinh viên đại học, bỗng chốc trở thành bà chủ của một tập đoàn nổi tiếng cả thế giới, chuyện tốt như vậy rơi trúng ai đi chẳng nữa chắc cũng đều vui mừng tới mức trong cơn mơ cười mừng rỡ mà tỉnh là, với Nhã Lan, cô không hề có tâm trạng vui mừng như váy cưới trắng tinh được khoác lên cơ thể mảnh mai của cô làm phô bày toàn bộ những nét đẹp trên cơ thể, làn da trắng như tuyết, mềm mại như nhung căng mọng và đầy gợi cảm. Trên mặt chỉ trang điểm nhẹ thôi nhưng chỉ vậy cũng đủ khiến cho gương mặt đó làm rung động lòng người. Chỉ là, nét mặt có phần lạnh lùng thờ ơ đó quả thực không ăn nhập với bộ trang phục cô mặc hôm thế, lúc này, tâm trạng của cô không hề tốt chút nào, nếu không phải là bất đăc dĩ thì cô nhất định sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân môi đỏ mọng khẽ nhoẻn miệng cười –nụ cười tuyệt mỹ làm mê hoặc lòng người....Dù vậy, vẫn không che giấu nổi nỗi buồn và sự bất lực....“Ồ! Cô dâu đúng là đẹp quá!” Nữ nhân viên phục vụ đứng bên cạnh giúp cô chỉnh lại váy cưới không kìm được trước vẻ đẹp của cô mà thốt lên. Đẹp như vậy chẳng trách lại có được tình yêu của tổng giám đốc tập đoàn Lãnh thị, chỉ cần dựa vào một nụ cười thôi cũng đủ để khiến cho trái tim người khác rộn mắt to tròn của Nhã Lan giống như viên đá đen tuyền sáng long lanh, cô thu lại ánh mắt, nhìn sang nữ nhân viên đang giúp mình chỉnh lại váy gái này cũng tầm tuổi như cô, nước da ngăm ngăm vàng, ngũ quan cũng được xem, là cân nhân viên đó cũng đang dùng ánh mắt ghen tỵ để nhòm ngó tất cả những gì có trên cơ thể cô, chắc là sẽ có những người phải thở dài cảm thấy vì thấy cô một bước lên mây và sẽ có không ít kẻ muốn tranh giành tiếp cận cô để làm thân với Lãnh Mạn có thể, cô thực sự....Thu ánh mắt về, cụp mi mắt xuống, ánh đèn chiếu lên đôi hàng mi tạo nên một đường con hoàn mỹ trên gương mặt. Cô chìm vào trong suy nghĩ của riêng bản thân mình. truyện tiên hiệp hayCánh cửa trắng của căn phòng trang điểm khẽ được mở ra, bóng dáng một người thanh niên trẻ với vóc dáng cao gầy xuất hiện ngoài cửa, anh bất an nhìn vào phía trong, do dự vài giây cuối cùng anh vẫn sải bước tiến vào.
Tổng Tài Tôi Hung Dữ Chương 13 Không ngừng bị thương Duy Duy 07/06/2020 “Nữ hầu của tôi lại đi quyến rũ người đàn ông nào rồi? Bây giờ mới về sao?” Anh nghiến răng, trên môi nở nụ cười mỉa mai, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn cô. Mỗi lời anh nói ra như viên đạn nhắm thẳng vào cô! Ồ, ở đây ngoài anh ra thì còn có ai có thể nhàn nhã được như vậy chứ? Chớp chớp mắt, đôi lông mi dài của cô khẽ run lên, Nhã Lan thu ánh nhìn về, cô dùng sự im lặng để đối phó với anh. Người đàn ông đang ngồi đột nhiên đứng bật dậy, thân hình cao lớn của anh thậm chí còn che đi mất một phần ánh sáng của chiếc đèn pha lê, anh nhấc những bước chân nguy hiểm, tay vẫn cầm ly rượu bước về phía cô. Cuối cùng thì Nhã Lan cũng cảm thấy có chút sợ hãi, chỉ cần người đàn ông này tiến lại gần thì cô sẽ lại bị thương, hôm nay, những vết thương cô nhận cũng đủ nhiều rồi. Đôi mắt cô thỉnh thoảng mới dám liếc nhìn bóng anh đang tiến lại gần, nếu như không phải đang cố kìm lại thì chắc cô đã hét lên. Người đàn ông này có khác nào quỷ dữ đâu! Khuôn mặt nhỏ bé của cô bắt đầu trắng bệch, đôi môi cũng không còn đỏ tươi như trước nữa, cổ cô cứng đờ, nhìn vào đôi vai có thể thấy cơ thể cô đang run lên, cô quên mất hít thở, tất cả mọi sự chú ý lúc này của cô đều tập trung vào người đàn ông ở trước mắt. “Aaa....” anh túm lấy bàn tay cô, cuối cùng không kìm được nữa cô hét lên một tiếng đau đớn. Đầu anh đã ghé sát vào chiếc cổ hoàn mỹ của cô, hơi thở anh không ngừng phả vào làn da trắng ngần đó khiến chúng đỏ lên. Trong hơi thở đó cũng là mùi rượu vang thơm nồng truyền tới mũi cô, cùng với đó còn là mùi nước hoa Cổ Long thoang thoảng. “Đau....” đột nhiên anh cắn cô, cắn vào cổ cô, lại một cơn đau nữa mà cô phải gánh chịu. Theo phản xạ cô giơ một cánh tay lên đập vào vai anh. Bốp! Một tiếng bốp vang lên, bàn tay nhỏ nhắn của cô nhằm đúng vào khuôn mặt trắng bệch của anh, đồng thời hai con mắt cũng xoe tròn ngạc nhiên trước chính hành động của mình! Cô nhanh chóng thu bàn tay về, nhưng trên má anh dường như lờ mờ vẫn còn in hình bàn tay cô! Lãnh Mạn Nguyên giơ tay lên cao hơn, anh vẫn còn muốn tiến thêm một bước nữa nhưng đúng lúc này chuông điện thoại reo vang. “Hả?” Mặt anh so với ban nãy còn trầm hơn, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn cô, tiếp theo anh nói thản nhiên “Được.” Sau khi cúp máy anh lại nhìn cô chằm chằm, miệng anh gọi “Bác Trương!” Một người phụ nữ tầm khoảng 50 tuổi bước tới, cung kính đứng trước mặt anh “Tổng giám đốc có gì dặn dò ạ.” “Cô gái này bây giờ là một người giúp việc trong căn nhà này, thím hãy giao hết cho cô ta những công việc quét dọn, hơn nữa phải giám sát cô ta làm cho tốt, nghe rõ chưa?” Anh chỉ tay vào Nhã Lan đang ngồi dưới đất, Lãnh Mạn Nguyên uống một ngụm rượu vang rồi nói “Số tiền mà cha cô nhận được thì cô buộc phải trả đủ!” Nhã Lan khẽ thở một tiếng như trút được gánh nặng, nếu nói như vậy thì anh vẫn đồng ý giúp nhà họ Quắc. Bà Trương hướng về phía cô một ánh nhìn không rõ, do dự vài giây rồi bà gật đầu “Vâng....” “Tối nay hãy để cho cô ta bắt đầu công việc, chưa quét dọn sạch phòng khách thì chưa được đi ngủ!” Mệnh lệnh hà khắc lại được thốt ra, xem ra tối ngày hôm nay cô sẽ không được nghỉ ngơi rồi! Kiêu ngạo ngẩng đầu lên, ngược lại Nhã Lan cảm thấy thật thư thái. Làm một nữ giúp việc, nước sông không phạm nước giếng, sẽ chẳng liên quan gì tới anh cả, đây là điều mà cô mong đợi. theo thói quen cô khẽ nhoẻn miệng cười, cô nghe lời đi theo Bác Trương để lấy đồ quét dọn. Thói quen quét dọn của nhà họ Lãnh đúng là đặc biệt, cả một căn phòng khách lớn thế này mà chỉ được dùng một miếng dẻ lau từng chút từng chút một, hơn nữa không được để lại một chút bụi bẩn nào. Nhã Lan không kịp thay quần áo, cô vẫn mặc bộ sườn xám khi tham gia bữa tiệc cưới, khi làm việc vô cùng bất tiện, người ngoài nhìn vào cũng cảm thấy có gì đó kì lạ. Lãnh Mạn Nguyên nhìn những động tác thành thục của Nhã Lan, anh không ngờ, cô con gái cành vàng lá ngọc thứ hai của nhà họ Quắc, nhìn bề ngoài thì có vẻ kiêu kì mà lại làm những công việc quét dọn này thành thục đến thế. Đương nhiên, nếu anh tìm hiểu sâu hơn về cuộc sống của cô thì anh sẽ không còn cảm thấy kì lạ nữa. Bạn đang đọc truyện trên
Nhã Lan coi như bị Lãnh Mạn Nguyên giam lỏng, ngoai việc chỉ biết còn ở lại trong phòng, còn đâu cô cũng không được đi. Vừa nhận được cuộc điện thoại từ mẹ, vốn dĩ Thiên Ôn muốn kêu góp vốn cho Quắc Thị, đột nhiên bị rút, vốn dĩ lễ ký hợp đồng được tổ chức ngày hôm nay cũng đã bị huỷ. Việc này đối với Quắc Thị mà nói, là một tổn thất rất lớn, bố cô không vui chút nào, dì và chị hai mượn thời cơ để ăn hiếp cô. Ài! Nhã Lan nhẹ nhàng thời dài một cái, trong phòng mùi thức ăn phảng phất, cô cảm thấy bí bách lạ thường. Bỏ qua một bàn đầy sơn hào hải vị, Nhã Lan tiến về phía chiếc cửa sổ, mở nó ra, hít một hơi thật sâu. Cốc, cốc, cốc, cách gõ cửa có nhịp điệu, tẩm quản Trương với hình dáng beo béo xuất hiện trước cửa. “Bà Lãnh, tôi đến dọn dẹp phòng.” Bà nhìn lên bàn ăn đồ ăn gần như còn nguyên vẹn, mặt bà xị ra, “ bà Lãnh, đồ ăn không hợp khẩu vi bà sao?” “Rất ngon.” Nhã Lan trả lời một cách ngăn gọn. “Ô.” Tẩm quản Trương không nói gì thêm. Bà vô cùng không hài lòng với công việc hiện tại. Ngày hôm qua trờ về, Lãnh Mạn Nguyên đã kêu bà phụ trách trông coi Nhã Lan, ngày ba bữa, bà đường vốn là tẩm quả nhà ọ Lãnh do chính tay Bà Lãnh chọn bà, thé mà giờ đây bà trở thành người đi chăm sóc một đứa nhà ở! Có điều lúc đó Lãnh Mạn Nguyên thật đáng sợ, anh ta chỉ tay vào chán bà cảnh cáo bà làm việc cho tốt, nếu không kể cả bà Lãnh có đến cũng không cưu được bà. Có lẽ nào Mạn Nguyên đã biêt được là bà được bà Lãnh phái đến để theo dõi tình hình của anh và Nhã Lan. Tạm thời phải nhẫn nhịn đã, nghĩ đến thù lao hậu hĩnh, cộng thêm thi thoảng bà Lãnh lại cầm đến những món đồ giá trị không tầm thường, Trương tẩm quản gần gật đầu, tiếp nhận nhiệm vụ này. Bà giả vờ như đang thu dọn đồ ăn trên bàn, nhưng thực chất là đang nhìn trộm Nhã Lan dang đứng ở phía cửa sổ. Người con gái này khi mới đến, đá bà một cái, nếu như một ngày nào đó cô ta thật sự được tổng giám đốc yêu chiều, thì lúc đó đúng là bà không còn đất dụng võ rồi. Trên khuôn mặt bà thoáng chút nguy hiểm, bà dẩy chiếc đố ăn ra ngoài, cũng không chào Nhã Lan một tiếng. “ Alo, bà Lãnh đó à, uk có biến mới, là như thế này…bà sẽ về sao? Ô, được, được cảm ơn bà.” Đẩy chiếc xe ra hành lang, Trương tẩm quản liên móc ở trong túi ra chiếc điện thoại, gọi ngay cho bà Lãnh đang du lịch ở bên Mỹ. Kết thúc cuôc điện thoại, những nếp nhăn trên khuôn mặt của bà dần dân được giãn ra, để lộ một nu cười đầy âm mưu. Nhã Lan đương nhiên là không biết đến gương mặt đang sợ đó của bà, và cô càng không biết đến ngoài kia, trên các con hẻm nhỏ, các tạp trí lá cải đang đươc bày bán đầy đường, trên nhưng trang tạp trí đó đầy là những hình của của Lãnh Mạn Nguyên, Thành Kiệt vũ và cô, với các tiêu đề khác nhau, nhưng nôi dung thì cùng viết về cuộc tình tay ba của ba người. Có một số phóng viên dỗi việc thậm trí còn mơ hẳn một chuyên đề, có ý chạy theo xu thế đến cùng. “Ngay lập tức gọi điện cho những tạp trí đó, kêu những phóng viên đó ngay lập tức gỡ bài xuống, nếu như ngày mai vẫn còn những tin đại loại như vậy thì bảo họ chờ mà đống cửa đi.” Từ văn phòng làm việc trên tâng chín mưới của tổng giám đốc văng vẳng tiếng quát tháo, Lãnh Mạn Nguyên chút cơn giận trong một phút chốc tất cả đồ vật trên bàn bị anh văng hết xuống đất, có mấy cuốn tạp trí bị ném vào góc xó, tên đó có in hình mặt của Nhã Lan. “Mẹ nhà nó chứ!” Một chân dẫn mạnh lên, khuôn mặt đó bị hăn lên một vết chiếc giầy da, Lãnh Mạn Nguyên phẫn nộ liền di đi di lại trên tấm hình đó, dường như muốn nghiền nát Nhã Lan thành cững mảnh vỡ. Uông Minh thiên với ánh mắt đáng tiếc, nhìn lên cuốn tạp trí bị Mạn Nguyên di đi di lại thành cục, tay đan vào nhau, cơ thể dựa vào, thoài mái ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn nguyên vẹn. Ngăn cản chuyện này cũng không có vẫn đề gì, nhưng nếu muốn dứt điểm chấm dứt thì cũng ta phải mở một cuộc họp báo, tốt nhất là có cả chị dâu đi cùng.,,” “Lại là buổi họp báo, tôi mời bọn họ đến là chỉ vì chuyện tầm phào này sao?” Đấm một cú lên chiếc ghế sô pha đã nằm sẵn trên đất, để lại cái lỗ. Anh sờ chiếc mũi của mình, Uông Minh Thiên vì bản thân vẫn còn lành lặn không bị tổn thất gì ma vẫn cảm thấy vui vẻ. “ Không mở họp báo cũng được, nhưng anh không sợ, lão phật gia lấy lí do bắt anh phải lấy Lý Doanh Doanh sao? Trong tay bà ấy hoàn toàn có quyền sinh sát anh.” “Shit!” một chân anh đá bay chiếc kệ để tạp trí, ngay lập tức phân thành bốn năm mảnh, anh dũng trượng nghĩa. “Trong lúc tình hình chưa được nắm chắc không nên đắc tội với mẹ anh, lại có thể giải quyết một cách hợp lý chuyện của anh, mở cuộc họp báo là biện pháp tốt nhất.” Khuôn mặt thư sinh hiện ra nét tự tin đối với bản thân, Uông Minh Thiên được giao cho xử lý chuyện này. “Vậy còn không mau đi chuẩn bị!” Lại là một chận giải quyết vụ bê bối. Tập đoàn Thiên Ôn khi loạn lên, Thành Kiên Vỹ cũng từ những tờ báo lá cải trên đường mà biết được chuyện này, anh ngoài việc hết sức bàng hoàng thì còn lo lắng hơn cho Nhã Lan. Hình ảnh ba người trên tạp trí, bên cạnh là vô số các mĩ nhân khác, những phóng viên rảnh việc—đếm số lượng các mĩ nhân trước đây đã từng có tin đồn không hay với Lãnh Mạn Nguyên làm chủ đề. Trong đó, có một tấm, là tấm hình chụp chung của Lãnh Mạn Nguyên và một mĩ nữ, phía dưới miêu tả thời gian, địa điểm, bối cảnh họ gặp nhau, thậm trí còn có hôn nhau, đi khách sạn. Ngày 24 tháng 8, không phải là ngày hôm qua sao? Đúng là đáng chết. Thành kiệt vũ tức đến nỗi xé vụn ra cuốn tạp trí đó. “Alo, Uyển Nhân à, dạo này cô có liên lạc với Nhã Lan không? Sao cơ, hôm nay cô goi điện nhưng tắt máy à? Được rồi, tạm biệt.” Thành Kiên Vỹ lo lắng vội vàng cúp máy rồi gọi thêm mấy lần cho Nhã Lan. Hết lần này đến lần khác nhắc nhở tắt máy làm cho anh cảm thấy nhưng như bị dơi xuống cùng cốc. Không phải cô ấy đã xảy ra chuyện gì rồi chứ. Anh tưởng tượng ra cảnh toàn thân Nhã Lan mà máu tươi nằm dưới chân của Lãnh Mạn Nguyên, tim anh đau thắt lại như bị xe ra từng mảnh nhỏ. Không được, tôi phải đi xem cô ấy thế nào. “Không có mắt à? Đá loạn trên đường, đá hỏng có tiền đền không?” Thành Kiên Vỹ chỉ nghĩ đến Nhã Lan, không cẩn thận đá phải chiếc chậu hoa, một ông chủ đang sửa xe lớn tiếng mắng anh. Thành Kiên Vỹ cũng không xin lỗi, thản nhiên nhìn một cái với chiếc chậu hoa không hề sứt mẻ gì, tiếp tục dảo bước, ở phía sau người đàn ông đó vẫn đang tiếp tục la mắng. “Ông chủ à, người ta cũng chỉ là sờ một chút vào đồ của ông, có gì mà ông lại dữ như vậy.” một người quen chạy đến chêu ông. “Đấy là ông không biết thôi, châu hoa này là đưa đến nhà họ Lãnh, người ta trả tiền gấp đôi, có thể hỏng được sao?” Nhà họ Lãnh? Tiếng của ông đủ lớn để đến ngưởi đi xa như Thành Kiên Vỹ cũng nghe thấy được, anh bi hai chữ Lãnh gia thu hút. “Ông chủ, ông nói là nhà họ Lãnh nào?” Thành Kiên Vỹ chạy quay lại, liền hỏi dồn ông. “Nhà nào vào đây nữa, Lãnh gia nhà giàu nứt đố đỏ vách, anh lại không nghe nói sao, làm hỏng đồ nhà họ anh chỉ có…” “Ô, ô, tôi biết rồi” Thành Kiên Vỹ không để ý đến vị lão bản vẫn đang thao thao bất tuyệt nói, liển cất bước chạy đi xa. “Ông nhìn đi, tôi vừa mới nhắc tới anh ta đã bị doạ sợ chạy mất rồi.” Chủ tiệm quán chi tay về phía Thành Kiên Vỹ đắc ý mà nói. Thành Kiên Vỹ vẫn chưa đi xa, rẻ ở một khúc cua, anh từ một nơi khác chạy vòng lại. Chủ của tiệm vẫn đang từng chậu từng chậu chuyển lên xe, ông đang nghĩ, lam sao có thể lại gần hơn thùng xe của chiếc xe đây. “Bà nó à, cơm chín chưa, ăn cơm xong là phải lên đương luôn!” ông chủ tiệm chuyển chậu xong, đẩy một cái đóng sập cánh của chiếc xe lại. trong căn phong vọng ra tiếng người phụ nữ, ông cầm lấy chiếc khoá đi vào trong tiệm.
tổng tài tôi hung dữ