tổng tài bá đạo chiều vợ yêu
Đọc truyện Tổng Tài Bá Đạo Giành Vợ Yêu của tác giả Thủy Ti Liễu, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
Tổng Tài Bá Đạo Giành Vợ Yêu 2. Top Truyện Hay. Ngày Tháng All time. Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây. Ngôn Tình. Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban. Ngôn Tình, Truyện Sủng. Cưng chiều vợ nhỏ trời ban. Ngôn Tình, Truyện Sủng. 12 nữ thần.
Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu. Chương 251. Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu Chương 251. Chương trước Chương tiếp . Thấy Phó Cảnh Dao đến tìm mình, trong lòng Ngôn Tiểu Nặc bỗng trở nên ấm áp. Cô cố nén cảm giác chua xót vừa trào lên cổ họng, khẽ lắc đầu: "Sau này
App Vay Tiền. Cô bị hãm hại rồi! Ngôn Tiểu Nặc cảm thấy toàn thân nóng rát khó chịu, trong bóng tối, cô chạm phải một vật gì đó lạnh buốt, không chịu được toàn bộ người áp lên đó. “Muốn bản thân như vậy à? Vậy tôi sẽ cho cô toại nguyện, cô đừng có hối hận đấy!” Ngôn Tiếu Nặc trong cơn mơ hồ nghe thấy tiếng nói của một người đàn ông, sau đó cô ấy bị người đó chặn môi lại, triền miên suốt một đêm… Ngày hôm sau, Ngôn Tiểu Nặc mở mắt một cách khó khăn, đập ngay vào mắt là một khuôn mặt người đàn ông đan ... Cô vừa dựa vào tường đứng vững thì một chiếc xe Bugatti Veyron dùng trước mặt cô, Mặc Tây Quyết mặc áo sơ mi màu xám bạc đắt tiền, vô cùng đẹp trai, giống như thiên thần hạ phàm, Ngôn Tiếu Nặc ngây ra, anh ta đến đón cô thật sao?Mặc Tây Quyết thấy cô dựa vào tường, đầu tóc rối bù, chân còn dán băng gạc, vô cùng thảm hại, anh ta đột nhiên đau lòng, chạy đến ôm cô lên xe, ngữ khí lạnh lùng “Ai làm vậy?”.Ngôn Tiểu Nặc làm sao dám nói thật, vội vàng đáp lại “Tôi cũng không biết hắn là ai, thôi bỏ đi, người ta cũng là không cố ý?Mặc Tây Quyết cũng không truy cứu nữa, chỉ nhìn gót cô, anh ta nói với tài xế “Chạy nhanh chút nữa đi.”Tài xế đạp mạnh chân ga, xe lập tức chạy nhanh hơn, trong nháy mắt tòa lâu đài đã hiện ra trước mắt, Mặc Tây Quyết bể cô xuống xe, lạnh lùng ra lệnh “Bảo Phó Cảnh Thâm qua đây“Phó Cảnh Thâm là ai?” Ngôn Tiểu Nặc nghe thấy một tên người mới, tò mò Tây Quyết nói hờ hững “Bác sĩ”“Ờ” Ngôn Tiểu Nặc trả lời “Tôi bảo bác sĩ giúp tôi xử lý qua rồi, không cần rắc rối vậy”“Câm mồm” Mặc Tây Quyết giọng nói lạnh lùng, lạnh lùng nhìn chân của cô một lượt “Đây mà là đã xử lý rồi sao?”Ngôn Tiểu Nặc bị hắn nhìn thấu, đành phải nói “Anh nói đến đón tôi, nên tôi đi vội.”“Ồ, nhiệt tình vậy?” Mặc Tây Quyết nghe cô nói như vậy, trong lòng hơi Tiểu Nặc nhìn vào mắt hắn ta, đôi mắt sâu thẳm, mang theo sự nóng bỏng mà nhìn cô, nó trông đẹp đến nỗi cô không thể rời mắt đi được.“Cô nhìn tôi như thể sẽ khiến tôi muốn ăn Cố đẩy” Mặc Tây Quyết nhìn cô, giọng nói như một nốt nhạc trầm tuyệt mặt Ngôn Tiểu Nặc đỏ lên tức thì, cô liền cúi đầu xuống không nhìn hắn nữa, cô thực sự sợ rằng hắn ta sẽ làm ra chuyện như vậy.
Bạn đang đọc truyện Tổng tài bá đạo chiều vợ yêu full miễn phí được cập nhật tại Hãy để lại bình luận và nhấn theo dõi để cập nhật các chương mới nhất của truyện Tổng tài bá đạo chiều vợ yêu này nhé. Truyện Tổng Tài Bá Đạo Chiều Vợ Yêu Gương mặt Ngôn Tiểu Nặc đỏ lên tức thì, cô liền cúi đầu xuống không nhìn hắn nữa, cô sự thật sợ rằng hắn ta được xem làm ra chuyện cũng như vậy. Những chuyện cảm mếm này, cơ bản là chẳng ai đoán thù trước được. Cho nên Ngôn Tiểu Nặc không tùy tiện phán xét giữa chúng ta là gắn kết gì, cũng không tùy tiện đặt thắc mắc. Lúc tan tiệc, Ngôn Tiểu Nặc nhớ Mặc Ngôn còn chưa tan bọn học, định đích thân đi đón Mặc Ngôn về nhà. Phó Chình ảnh Dao chia ly Ngôn Tiểu Nặc ngay cửa quán cà phê. Đường Mạt Ưu thấy chuyện vừa mới xong xuôi, nói với Cổ Đình Thâm “Đình Thâm, chuyện đại dương hoa cậu và Tiểu Nặc thương thảo thỏa đáng hết rồi, tôi đi về đây.” Cổ Đình Thâm gật đầu, cười nói ” Được, chờ chuyện bên này xong xuôi, mình đã đi thăm cậu và Nam Hân.” “Vậy là được rồi.” Đường Mạt Ưu cười một tiếng, nhìn Phó Chình ảnh Dao, “Không có gì phải vội, ha ha.” Cổ Đình Thâm muốn giải, Đường Mạt Ưu vừa mới tài xế đi mất. Anh thở dài, nói với Phó Chình ảnh Dao “Xin lỗi, chúng ta hiểu lầm” “Không sao đâu.” Phó Chình ảnh Dao khẽ mỉm cười nhấp lên xuống đầu, “Bây giờ dù sao tôi cũng không tồn tại việc gì bận, chi bằng các bạn cùng đến đại dương chiết khấu xem một tí được không?” Bề ngoài nhìn Cổ Đình Thâm rất ôn hòa nhã nhặn, cũng nhưng mà sinh hoạt lại có hiệu suất rất là cao, anh tươi vui gật đầu “Tôi vừa mới muốn đi đây!” Hai người vừa mới ngồi chung xe đi đến đại dương chiết khấu. Trời vào đầu thu, là mùa chiết khấu nở lần thứ hai trong năm, tuy không huy hoàng tráng lệ và trang nghiêm cũng như mùa xuân, cũng nhưng lại man mác một ảo bảng giác trong tthấpo thâm trầm, mùi hương len lách dịu dàng. Trước kia Phó Chình ảnh Dao từng nghe nói đến việc nơi này, cũng nhưng chưa tồn tại dịp đến xem thử, lần này cô vừa mới sự thật được đứng giữa muôn ngàn đóa chiết khấu rực dung nhan đỏ, đại dương hoa dập dềnh theo gió, theo các bước đi cô khẽ khàng bước vào trong. Lục Đình, anh có vui không… Hãy tham gia Group cùng chúng mình trên Facebook để cùng tương tác nhé. Show more
Lục Đình nhìn thấy cô ấy bước tới cười nhẹ nhàng với cô “Ngôn Uyển Cừ.” Ngôn Tiểu Nặc quay đầu lại chỉ thấy cổng trường vắng tanh, xe của Mặc Tây Quyết sớm đã không còn ở đó. Cô bình tĩnh lại cười nhẹ “Lục học trưởng, có chuyện gì sao?” “Ừm, tối mai em sẽ đi chứ?” Lục Đình nhẹ nhàng hỏi cô. Ngôn Tiểu Nặc gật nhẹ nói “Em sẽ đi.” “Vậy, anh có thể đi cùng em không?” Lục Đình hỏi thêm. Ngô Tiểu Nặc đưa mắt xuống, “Em chỉ đi xem một chút, không cần đâu.” Lục Đình cười nhẹ nói “Không sao, đây là giấy mời dự tiệc giao lưu em cầm lấy.” Ngôn Tiểu Nặc nhận giấy mời nói “Cám ơn, em phải vào học rồi, em đi trước đây.” Nói xong cô vội vàng bước đi . Những góc váy màu gạo sữa của cô bay thướt tha, Lục Đình nhìn dáng vẻ của cô mà say đắm. Ngôn Tiểu Nặc vội vàng đề kịp giờ lên lớp, lúc tiếng chuông vào giờ vang lên cô mới vội bước vào lớp, thì chỉ thấy còn chỗ ngồi duy nhất ở trong góc hàng ghế cuối lớp, cô không nghĩ nhiều liền ngồi vào. Nhưng lại cảm thấy dưới mông cô có một vũng nước, cô vội vã đứng lên thì nhìn thấy trên ghế cô ngồi đây là những hạt nước. đi xem một chút, không cần đâu.” Lục Đình cười nhẹ nói “Không sao, đây là giấy mời dự tiệc giao lưu em cầm lấy.” Ngôn Tiểu Nặc nhận giấy mời nói “Cám ơn, em phải vào học rồi, em đi trước đây.” Nói xong cô vội vàng bước đi . Những góc váy màu gạo sữa của cô bay thướt tha, Lục Đình nhìn dáng vẻ của cô mà say đắm. Ngôn Tiểu Nặc vội vàng đề kịp giờ lên lớp, lúc tiếng chuông vào giờ vang lên cô mới vội bước vào lớp, thì chỉ thấy còn chỗ ngồi duy nhất ở trong góc hàng ghế cuối lớp, cô không nghĩ nhiều liền ngồi vào. Nhưng lại cảm thấy dưới mông cô có một vũng nước, cô vội vã đứng lên thì nhìn thấy trên ghế cô ngồi đây là những hạt nước. giá thấp dưới 7 số cả, lúc này điện thoại cô vang lên. “Cô Ngôn, quần áo mới đã được mang đến phòng để đồ, phòng để đồ ở giáp phòng ngủ, mời cô qua xem. Quản gia Duy Đức nói.” Ngôn Tiểu Nặc lập tức đến phòng để đồ, cô phát hiện phòng để đồ còn to hơn cả phòng ngủ của cô, nhìn thấy quần áo, giày dép, túi xách trong đó cô có cảm giác như đang ở trong khu thương mại. Mặc Tây Quyết biến nơi này thành thế này là để quay phim sao? Trong lúc kinh ngạc, cô phát hiện trong lòng cô có một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lướt qua. Thời gian không còn sớm, nếu không trở lại, tiết học này coi như không còn nữa, Ngôn Tiều Nặc lập tức ra ngoài. Nhưng lại không ngờ chạm phải Lục Đình ở cổng khu ở. “Lục học trưởng, sao anh lại ở đây?” Ngôn Tiểu Nặc giật mình trong một ngày mà chạm mặt đến hai lần, sao lại trùng hợp thế? Lục Đình cũng thấy giật mình và nói “Nhà anh ở đây, buổi chiều anh không có lớp nên quay lại trường lấy chút đồ.” Ngôn Tiểu Nặc gật đầu nói “Ồ” Lục Đình cười nhẹ hỏi “Em cũng sống đây à?” Ngôn Tiểu Nặc lắc đầu vội vã nói “Không phải, em chỉ đi qua thôi.” “Đi qua? Không phải em phải lên lớp sao?” Lục Đình nhíu mày hỏi. Ngôn Tiểu Nặc cười ngượng nói “Em không cần thận làm bần quần áo nên về nhà thay, không nói chuyện với anh nữa, em phải quay lại lên lớp rồi. Không đợi Lục Đình trả lời Ngôn Tiểu Nặc liền vội vã chạy đi. Lục Đình thấy chiếc váy liền thân màu tím nhạt trên người cô với chiếc váy màu gạo sữa cô mặc trước đó được làm bằng nhãn hiệu cao cấp Dior, số lượng có hạn trên thế giới. Những thứ đó lẽ nào là trang phục hàng ngày của Ngôn Uyển Cừ? Tập đoàn Diệu Hoa trên thị trường S chỉ là một tập đoàn bình thường thôi mà, có điều anh ta nghe nói gần đây tập đoàn Diệu Hoa làm ăn rất tốt, bố anh nói “Tập đoàn Đế Quốc gần đây đã cho tập đoàn Diệu Hoa một đơn hàng lớn, kiếm được nhiều tiền cũng là chuyện thông thường.” Ngôn Tiểu Nặc một mạch chạy đến lớp, tiết học vừa hay kết thúc, trong lòng cô chút hụt hẫng. Lãng phí bỏ qua mất một tiết học, cô chưa học được gì đành tìm bạn mượn vở chép bài. Cô cúi lưng xuống thì phát hiện, sách và vở viết của cô đều không thấy nữa! mắt của Ngôn Tiểu Nặc chớp nhẹ, đi thẳng về phía trước mắt của Trần Đình Đình. “Trả đồ lại cho tôi.” Ngôn Tiểu Nặc từ trên cao nhìn xuống đối mặt với Trần Đình Đình , lạnh lùng nói. Sắc mặt của Trần Đình Đình trầm lại, “Đồ của cô tôi làm sao mà biết ở đâu?” Ngôn Uyển Cừ, đồ của mình không tự giữ gìn cho tốt thì đừng có mà ngậm máu phun người.” “Tôi nói lại lần nữa, trả lại đồ cho tôi.” Ngôn Tiểu Nặc nhanh chóng nhận ra điệu cười đắc ý loé lên trong mắt cô ta, ” Không = thì tôi không khách sáo đâu” Khẩu khí lớn phết nhỉ, Ngôn Uyển Cừ, “Tôi thích không giả đồ cho cô đấy, cô làm gì được tôi?” Trần Đình Đình đứng dậy ngạo nghễ hỏi lại. Ngôn Tiểu Nặc điểm đạm hỏi “Vậy là cô thừa nhận đã lấy đồ của tôi?” “Đúng vậy, sách vở của cô đều ở chỗ tôi, muốn lấy lại à? Quỳ xuống xin tôi, chưa biết chừng tôi sẽ giả lại cho cô.” Trần Đình Đình vừa nghịch tóc của mình vừa cười.
tổng tài bá đạo chiều vợ yêu