trùng sinh hoàng hậu
Thí sinh Hoàng Bảo Trâm đến từ Hải Phòng, sinh năm 1998, đã tốt nghiệp Đại học tại Mỹ khi mới 21 tuổi. Người đẹp lần đầu tham dự một cuộc thi nhan sắc và hiện làm việc tại Đại học Fulbright Thí sinh Nguyễn Thị Thu Phương, SN 2000, từng giành giải Người đẹp Kinh Bắc và danh hiệu phụ Người đẹp Biển tại Hoa hậu Thế giới - Việt Nam 2019
PV: Năm nay chị 27 tuổi, suýt soát độ tuổi tối đa theo quy định cuộc thi (28). Hoàng Thuỳ nghĩ mình có lợi thế và bất lợi gì?. Hoàng Thùy: Không phải cứ nhỏ tuổi nhất hoặc lớn tuổi nhất là sẽ có lợi thế hay bất lợi.BTC chấm điểm thí sinh dựa vào sự thể hiện trong cuộc thi chứ không phải vì tuổi tác.
Năm 1766, Ngụy thị hạ sinh Hoàng thập thất tử Vĩnh Lân. Năm 1765, Kế Hoàng hậu Ô Lạt Na Lạp thị thị đột ngột xảy ra chuyện, muốn cắt tóc nguyện đi tu, bị Càn Long Đế giam lỏng trong cung. Vài tháng sau đó, Càn Long Đế ra chỉ dụ tấn phong Lệnh Quý phi Ngụy thị làm Hoàng quý phi, trao quyền cai quản lục cung.
App Vay Tiền. "Tiện nữ nhà ngươi!"Phàm là nam nhân sẽ không bao giờ động tay đánh nữ nhân,nhưng những việc trước mắt đã khiến cho Tống Tử Dạ không thể giữ nổi bình ta vang danh cao cao tại thượng,kiêu ngạo vô đối,cuối cùng lại bị một nữ nhân lừa gạt suốt một khoảng thời ta đưa tay giáng vào mặt Mộ Dung Vân Phượng một cái rõ đau,thai nhi vừa mất,thân thể nàng ta không ổn định,lại bị hắn đánh một cái,toàn thân không chống cự được mà ngã thị thương con,từ chỗ Mộ Dung Thiên nhào đến ôm chặt Mộ Dung Vân ta như hóa điên,hét lớn"Tam hoàng tử,người dù sao cũng là người của hoàng gia,sao lại nhẫn tâm đánh nữ nhân?""Đánh một cái thì đã làm sao?Ta còn chưa đánh chết nàng ta đã là phúc phận lắm rồi!""Người..."Hắn ta trừng mắt nhìn Chu thị,gằn từng chữ."Nữ nhi của bà đã là nữ nhân có gia quyến,lại có gian tình,cưỡng bức người khác,đánh chết nàng ta,cũng chỉ vì giữ mặt mũi cho hoàng gia."Chu thị đuối lí,nghệch mặt sau gì cũng là Mộ Dung Vân Phượng sai rõ ràng chuyện này đã bị bà ta giấu nhẹm đi từ lâu,tên nam nhân kia cũng đày đi biệt xứ,cuối cùng lại xuất hiện ở nơi sao vậy?Bà ta chợt tỉnh này không phải là trùng hợp!"Mộ Dung Thanh...là ngươi...chính ngươi đã hại con ta!""Mẫu thân à,dù sao cũng là đại tỷ sai trước..sao..sao lại đổ hết trách nhiệm lên đầu nữ nhi?"Nước mắt nàng rơi rất nhanh,chốc lát khuôn mặt đầm đìa thứ dịch ấm nóng kia."Ngươi...thứ giả tạo nhà ngươi!"Nàng chính là đang diễn đó,người khác không biết,bà ta biết thì có ích gì?Chuyện ngày hôm nay,trước khi đi dự thọ yến nàng đã sớm việc đều xảy ra theo như kí ức của kiếp trước,cũng không khó để nàng tìm để nhân chứng vật chứng."Mẫu thân...sao ngươi lại có thể nói như thế...? Nữ nhi xin người....nữ nhi không làm gì cả..."Mộ Dung Thanh khuỵu gối xuống trước mặt Chu thị,hai tay liên tục gạt nước mắt,miêng van xin không gian tĩnh mịt,tiếng khóc than làm cho người ta não Dung Vân Phượng sững người,đáng lẽ hôm nay,người bị kéo xuống vũng lầy phải là Mộ Dung Thanh mới đúng,tại sao...lại là nàng ta rồi?Mộ Dung Vân Phượng quay ngoắt sang nhìn nàng,nàng ta sững lẽ,mẫu thân của nàng ta đã đúng,Mộ Dung Thanh chính là đang diễn ta thấy qua,dưới khuôn mặt đang khóc than đó,là một nụ Dung Thanh chính là đang để cho nàng ta thấy!"Tiện nhân,ta liều chết với ngươi!"Mọi chuyện nàng ta giấu bao lâu nay đều đã bị vạch trần trước người của hoàng trí tam hoàng phi mất,danh vọng mất,thanh bạch mất,nàng ta...mất tất cả rồi!Tất cả đều tại,Mộ Dung Thanh!Nàng ta gượng người đứng dậy,cười ha hả như hóa điên hóa búi tóc trên đầu,nàng ta rút ra một cây trâm sắt ta lao đến,rất Dung Thanh đang khuỵu gối xuống đất,không kịp phòng bị mà chỉ kịp thời đưa hai tay chắn trước Dung Vân Phượng lao đến chỗ nàng rồi,nhưng nàng không có cảm giác đau,không có một giọt máu nào chảy cảm thấy như đang tựa vào l*иg ngực của một ai đó,rất ấm áp,cảm giác...rất an hoàng tử đang ôm nàng trong khi mở mắt,nàng mới quan thần cùng hoàng thượng và hoàng hậu khó hiểu hoàng tử của bọn họ trước đây là người không màn thế sự,không màng sống chết của người chết mặc họ,càng không gần nữ giờ,lại giúp một giúp một nữ nhân,hơn nữa còn ôm người ta vào hoàng tử đổi tính rồi sao?Hoàng hậu rất thích thú,nhưng chuyện trước mắt làm bà lại không khỏi chán ghét."Thì ra nhà Mộ Dung thừa tướng lại nuôi dạy nữ nhi như thế,lại có thêm một chủ mẫu không ra gì."Hoàng hậu khinh bỉ liếc nhìn Mộ dung Vân Phượng vì bị mất đà mà ngã nhào xuống đất,lại quay sang Mộ Dung thiên mà trào phúng."Đã để hoàng hậu và hoàng thượng thấy cảnh không hay rồi!"Mộ Dung Thiên trước đây đối với các quan thần khác lại tỏ ra cao ngạo vô cùng,lại rất uy giờ lại để tất cả các quan triều đình thấy cảnh không hay của hậu viện nhà hắn,ông ta ấm ức không cung là nơi thế nào chứ,chỉ một đêm thì cả hoàng cung sẽ biết ông ta là người không biết quản giáo người của ta làm sao có thể thượng triều nữa đây?Càng nghĩ,ông ta càng tức,nếu như ban nãy tất cả đều nghe theo ông ta về nhà,há chẳng phải sẽ chẳng có chuyện như thế này sao?Ông ta tức giận nhìn sang Mộ Dung Thanh,đáp lại,là một nụ cười."Chuyện hậu viện của ngươi,Dạ Nhi,ngươi tự mình xử trí đi!""Cung tiễn hoàng thượng,hoàng hậu nương nương."Mọi người đều tản ra cả rồi,cũng đúng,hôm nay bọn họ cũng đã xem đủ kịch hay hậu và hoàng thượng đi khỏi,Mộ Dung Thanh và hắn cũng chẳng ở lại làm sao hôm nay,cũng đủ để khiến nàng mãn nguyện một chút cũng không sao,dẫu sao cũng nàng chợt nhận ra,hắn vẫn còn đang bế nàng,từ là ở trong chính điện,nàng vẫn luôn ở trong lòng bất giác nóng mặt,Lộ Lộ lén lút đi theo sau thì cười tủm tỉm thích thư nàng ta,cuối cùng cũng có người để ý rồi!"Cái đó...bát điện hạ..."Hắn khẽ cười,rồi bỏ nàng xuống."Hôm nay,tam tiểu thư thật khiến người khác mở-rộng - tầm-mắt!""Bát điện hạ lại nói đùa rồi!"Hắn cười khẩy,không nói gì thêm."A!Giờ mới biết,bát điện hạ lãnh khốc vô tình,lại có người đi cứu người nha!"Nàng khẽ liếc nhìn hắn,cười bông đùa."Ngẫu hứng thôi.""Vậy đầu gặp mặt,ta cứ nghĩ ngươi là người xấu.""Sao còn giúp ta?""Ngẫu hứng thôi!""Vậy sao,ngươi lại khiến Tống Tử Mặc ta mang ơn rồi đấy!"
Thân mang trọng trách của một hoàng hậu , mẫu phi thiên hạ, lại phải quỳ gối trước một phi tần đê hèn. Mộ Dung Thanh đến ngủ mơ cũng mơ thấy những cảnh đau thương trong quá khứ. Kiếp trước, chính vì nàng ngu ngốc, chính vì nàng ngây dại, chính vì nàng si tình, nên đánh mất bản thân. Tống Tử Ngôn có ngày đăng cơ đều nhờ nàng chịu thương chịu khó, dốc lòng giúp hắn lấy hoàng vị. Giờ đây, hắn lại một tay ném nàng vào địa ngục chỉ vì ham mê tửu sắc. Mộ Dung Thanh nàng thề có chết cũng nhắm mắt không yên. Nếu có kiếp sau, nhất định sẽ khiến hắn sống không bằng chết!Truyện này do yêu tinh chanh = cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
Một tháng trước, hắn sốt khiến trên dưới Đông cung lo lắng chạy ra chạy vào, các thái y cũng bị triệu đến khám bệnh. Khi hắn khỏi bệnh là chuyện của ba ngày sau. Hắn mở mắt, nhìn khắp căn phòng, hắn... trùng sinh. Còn quay lại thời điểm hắn là Thái tử. "Lưu Ly, nàng ở đâu?'' "Lưu Ly, Lưu Ly." Miệng hắn liên tục lẩm bẩm cái tên Lưu Ly khiến cho Tô công công khó hiểu. Từ trước đến nay bên cạnh Thái tử chưa từng có nữ nhân nào, tại sao khi tỉnh dậy Thái tử lại tìm nữ nhân tên Lưu Ly. Bình tĩnh lại, hắn ôm đầu suy nghĩ, ông trời cho hắn cơ hội làm lại từ đầu, hắn phải biết trân trọng. Quay về thực tại. Nam nhân mặc cẩm bào, tóc búi lên cài một cây tram ngọc, phong thái anh tuấn, khi chất phi phàm. Hắn nâng tay cầm bút viết lên giấy ba chữ "Cố Lưu Ly".Tô công công nhìn thấy ba chữ này liền lắc đầu, đây không biết là lần thứ bao nhiêu trong tháng Thái tử tương tư một nữ nhân đến mất ăn mất ngủ. Phận nô tài như ông ngoài khuyên nhủ thì có thể làm gì? Ông đã bí mật tìm hiểu nữ nhân mà Thái tử ngày đêm mong nhớ lại chính là Cố nhị tiểu thư, đích nữ của Cố đại tương quân, viên ngọc quý của trên dưới Cố phủ. Phu thê Cố phủ nâng niu nàng như vậy, chỉ sợ... chỉ sợ họ không đành lòng gả vào cung. Nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình, huống chi lại còn là Thái tử, hoàng đế tương lai của Bắc Minh quốc. Chứng kiến vẻ mặt si mê của Thái tử khi nhìn tên nàng, ông thực không biết nên nói như thế nào? Hắn cảm thấy ánh mắt Tô công công nhìn mình hơi chút bất thường liền hỏi "Tô công công, ông nghĩ gì vậy?" Đang đắm chìm trong suy nghĩ bất chợt bị hỏi, ông giật mình thu lại nét mặt, đáp "Bẩm Thái tử, nô tài thắc mắc tại sao Thái tử không nạp Cố tiểu thư vào cung. Dù sao... người cũng là Thái tử, người muốn nữ nhân ra sao mà chẳng được." Hắn nghe Tô công công liền thở dài, thân phận của hắn muốn nữ nhân nào mà chẳng được. Chỉ là... đời này của hắn cần một mình nàng là đủ. Huống chi, hai người chưa gặp mặt. Nếu bây giờ, hắn cưỡng ép nàng sẽ khiến nàng ghét bỏ hắn. Hắn lạnh nhạt nói "Bổn thái tử biết rõ mình nên làm gì, ngươi không cần quan tâm." Tô công công nghe vậy lập tức cúi đầu, bày tỏ đã hiểu ý. Thẩm Vũ thẫn thờ nhìn ra ngoài, nghĩ "Lưu Ly, kiếp này, ta muốn bù đắp cho nàng. Ta nhất định cho nàng một cuộc sống vô ưu, vô lo." "Nàng có cho ta cơ hội không?'' Tiếc là Cố Lưu Ly kiếp này không còn là Cố Lưu Ly của kiếp trước. Đời này, nàng muốn kiếm thật nhiều tiền, sống cuộc sống do bản thân làm chủ. Lúc này, thái giám bên cạnh hoàng thượng tới mời hắn qua chỗ hoàn thượng một chuyến. Trong lòng hắn càng thêm khó chịu, rõ ràng ông ta không thương yêu gì mình mà lúc nào cũng tỏ vẻ quan tâm. Áp chế sự bực bội, hắn phẩy tay để thái giám lui trước, hắn sẽ theo sau. Bước vào điện Thái Hoà, không gian yên tĩnh lạ thường, làn khói lượn lờ bay khắp phòng. Hoàng đế năm nay đã ngoài 50 tuổi, có tổng cộng ba hoàng tử và hai công chúa. Trong đó, Thái tử do hoàng hậu sinh, đại hoàng tử do La quý phi sinh, nhị công chúa và tứ công chúa lần lượt do Lệ mỹ nhân và Trương tài nhân hạ sinh, còn Ngũ hoàng tử năm nay 10 tuổi do Thục phi sinh. Phụ hoàng hắn có nhiều nữ nhân nhưng con cái lại ít. Nữ nhân hậu cung âm thầm đấu đá nhiều năm, có thể bình an sinh hài tử là may mắn đừng nói đến chuyện sinh hoàng tử hay công chúa. Nếu không nhờ thân phận đích tử, có lẽ vị trí Thái tử thuộc về Đại hoàng tử. Trong cung này ai mà không biết, mẫu tử La quý phi được sủng ái như thế nào? "Nhi thần tham kiến phụ hoàng.'' Hoàng thượng lúc này mới ngước mặt nhìn hắn, ông ta không thể nào nắm bắt được tâm tư của đứa con trai này. "Bình thân." "Tạ ơn phụ hoàng.'' Hoàng thượng không vòng vo, trực tiếp đi vào vấn đề. "A Thần, con đã 19 tuổi rồi, không định lập Thái tử phi sao? Dù vậy con có thể nạp vài nữ nhân để tiện hầu hạ." Hắn trầm mặc hồi lâu, nói "Bẩm phụ hoàng, nhi thần hiện tại một lòng lo đại sự. Chuyện nữ nhi cứ để sau, nhi thần không vội." Nghe hắn nói, hoàng thượng chỉ bất lực "Phụ hoàng biết, con xem đại hoàng tử lúc bằng tuổi con đã có hai hài tử, nhị công chúa hiện tại đã có ba hài tử. Con không thể nghĩ cho phụ hoàng được hay sao?" Thái tử cúi đầu không trả lời, ý hắn đã quyết, dù ai cũng không thể làm hắn thay đổi.
trùng sinh hoàng hậu